Cựu chiến binh

KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG VÀ GIÁ TRỊ CỦA HÒA BÌNH

Bác Đặng Phúc Hưng thôn Kim Minh, xã Minh Quang, tỉnh Tuyên QUang

Tuyên Quang03/08/2026Xã Minh Quang (Đoàn xã Minh Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG VÀ GIÁ TRỊ CỦA HÒA BÌNH

Bác tên là Đặng Phúc Hưng, sinh năm 1961, sinh ra và lớn lên tại thôn Kim Minh, xã Minh Quang, tỉnh Tuyên Quang. Từ lúc bác mới lọt lòng, đất nước mình đã chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngày ấy khổ lắm, xóm làng lầm than, nhiều gia đình bị chia cắt, nhiều bạn nhỏ bằng tuổi các cháu bây giờ đã không còn cha, còn mẹ. Chính những năm tháng chứng kiến quê hương đau thương ấy đã nhen nhóm trong lòng bác tình yêu đất nước và ý chí quyết tâm đi bộ đội để bảo vệ Tổ quốc.

Ảnh: Bác Đặng Phúc Hưng cùng các cháu đoàn viên, các em học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Phúc Sơn

Tháng 6 năm 1979, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác lên đường nhập ngũ khi chưa đầy mười tám tuổi. Bác được biên chế vào trung đội pháo phòng không, đóng quân ngay tại dải đất biên thùy Hoàng Liên Sơn (Lào Cai) để tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Ngày lên đường, bác chưa lập gia đình, trong ba lô chẳng có gì ngoài một niềm tin giản đơn: phải giữ bằng được biên cương, giành lại độc lập tự do để nhân dân, để những đứa trẻ ở quê nhà được sống trong bình yên, hạnh phúc.

Nơi chiến trường bác đóng quân ngày ấy khắc nghiệt lắm các cháu ạ. Sương mù quấn quanh núi quanh năm, mùa đông thời tiết lạnh buốt giá, anh em đứng gác mà người run cầm cập. Ban ngày thì tiếng pháo dội, đêm đến cái lạnh cắt da cắt thịt ùa về. Những lúc nghe tiếng chim rừng kêu trong đêm tĩnh mịch, lòng người chiến sĩ lại trào dâng nỗi nhớ nhà âm ỉ. Có những đêm nằm trong hầm kèo, nghe tiếng súng vọng từ xa, tay siết chặt khẩu súng mà lòng bác run lên — không phải vì sợ hy sinh, mà vì sợ mình không kịp sống trọn lời hứa sẽ trở về với mẹ ngày lên đường.

Ký ức sâu đậm nhất mà bác mang theo suốt đời không phải là tiếng súng, tiếng bom, mà chính là tình đồng đội. Lúc gian khổ nhất, anh em thương nhau như ruột thịt, nhường nhau từng hớp nước, củ sắn, từng hạt cơm khê hay mảnh chăn mỏng để đắp qua đêm đông lạnh giá. Trước giờ xung phong, những bàn tay cứ nắm chặt lấy nhau để tiếp thêm sức mạnh. Vậy mà, có những đồng chí sáng còn cười nói vui vẻ, chia nhau mẩu thuốc lá, chiều đến đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo.

Bác nhớ nhất một kỷ niệm vào mùa xuân năm ấy, khi quân địch bất ngờ tràn vào vị trí của Trung đội B2. Đồng chí Vàng A Hoa, người anh em dân tộc H’Mông của đơn vị lúc đó đang nấu cơm thì xảy ra xô xát, giằng co kịch liệt với toán lính đối phương. Nghe tiếng kêu cứu của anh Hoa, bác và các đồng đội trong đơn vị đã ngay lập tức nổ súng đánh trả, giải cứu kịp thời người anh em thoát khỏi tay giặc.

Không chỉ cầm súng chiến đấu, những ngày lặng sóng, bác còn cùng đơn vị đi làm công tác dân vận vào các bản làng. Bác gom góp từng viên kẹo, manh áo mang tặng cho trẻ em vùng biên giới, tự tay cắt tóc cho các cháu nhỏ để sưởi ấm lòng dân, giúp đồng bào yên tâm bám bản.

Ảnh: Bác Hưng ngồi kể lại những kỷ niệm khó quên tại chiến trường năm xưa

Những năm tháng thanh xuân trên chốt biên cương đã dạy cho bác nhiều bài học lớn. Bài học đầu tiên chính là giá trị của hòa bình. Hòa bình không tự nhiên mà có, nó phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Bài học thứ hai là tình người trong hoạn nạn, và cuối cùng là hai chữ "trách nhiệm" — trách nhiệm với mảnh đất dưới chân mình đứng, với lá cờ Tổ quốc mình chào mỗi sớm mai.

Giờ đây, nhìn các cháu được cắp sách đến trường, được sống trong bình yên, bác mừng và hạnh phúc lắm. Bác không mong các cháu phải trải qua mưa bom bão đạn để hiểu thế nào là gian khổ. Bác chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay sống thật tử tế, chăm chỉ học hành và yêu nước bằng những việc làm cụ thể hằng ngày: biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã ngã xuống, và dùng chính trí tuệ, lòng nhân ái của mình để cùng nhau xây dựng quê hương Tuyên Quang mình ngày càng giàu đẹp.

Ảnh: Đoàn viên và các em học sinh trường PTDTBT Tiểu học Phúc Sơn tặng món quà tri ân đến bác Đặng Phúc Hưng

Món quà lớn nhất mà cuộc đời binh nghiệp để lại cho bác chính là sự thấu hiểu về giá trị của hai chữ "bình yên". Bác gửi gắm lại điều này cho các cháu. Mong các cháu biết thương lấy mảnh đất mình đang sống, giữ gìn sự bình yên này từ những hành động nhỏ bé mỗi ngày. Có như vậy, xương máu và tuổi xuân của các thế hệ đi trước mới không trở nên uổng phí.

Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên, đội viên. Đó không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn