KÝ ỨC BIÊN GIỚI
Anh nhập ngũ trong bối cảnh đầy biến động. “Lúc đó ai cũng nghĩ đi bảo vệ đất nước là trách nhiệm, không ai tính toán thiệt hơn”, ông kể. Những ngày đóng quân nơi biên giới, điều kiện vô cùng khó khăn. Thiếu tiền lương thực sự cho người nghiện thuốc, lại luôn phải đối mặt với nguy cơ tấn công bất ngờ. Nhưng điều làm ông nhớ nhất không phải là gian khổ mà là tình đồng đội. “Anh em chia nhau từng miếng ăn, bao nhiêu nước. Có gì cũng nghĩ cho nhau trước”, ông nói.
KÝ ỨC BIÊN GIỚI
Sinh năm 1968, ông Trịnh Văn Minh trưởng thành khi đất nước vừa nhất chưa lâu. Nhưng hòa bình chưa hoàn toàn, chiến sự biên giới Tây Nam lại tiếp tục gọi những tên thanh niên như ông.
Anh nhập ngũ trong bối cảnh đầy biến động. “Lúc đó ai cũng nghĩ đi bảo vệ đất nước là trách nhiệm, không ai tính toán thiệt hơn”, ông kể.
Những ngày đóng quân nơi biên giới, điều kiện vô cùng khó khăn. Thiếu tiền lương thực sự cho người nghiện thuốc, lại luôn phải đối mặt với nguy cơ tấn công bất ngờ. Nhưng điều làm ông nhớ nhất không phải là gian khổ mà là tình đồng đội.
“Anh em chia nhau từng miếng ăn, bao nhiêu nước. Có gì cũng nghĩ cho nhau trước”, ông nói.
Trong một lần làm nhiệm vụ tuần tra, đơn vị ông đã vuốt ve năng lực. Trận đánh diễn ra nhanh nhưng rất căng thẳng. Dù còn trẻ, anh vẫn giữ vững vị trí, cùng đồng đội bảo vệ khu vực.
Sau này, khi nhắc lại, ông chỉ nói đơn giản: “Lúc đó chưa nghĩ nhiều, chỉ biết giữ đất”.
Trở về sau chiến tranh, ông sống giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng với những ai từng nghe ông kể chuyện, đều hiểu rằng phía sau sự bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ đầy bản lĩnh.



