Cựu chiến binh

KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM

Giữa vùng quê yên bình của ấp Phước Yên B, xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long, có một người cựu chiến binh vẫn ngày ngày cần mẫn chăm sóc mảnh vườn nhỏ sau nhà. Ông là Nguyễn Văn Thảo, năm nay đã ngoài sáu mươi, từng thuộc sư đoàn 4 - Quân khu 9, ông đã có những năm tháng chiến đấu khóc liệt của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây - Nam.

Vĩnh Long13/11/2025BCH LCĐ khoa Quản trị Kinh doanh - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM

Vào một buổi sáng, chúng tôi tìm đến một căn nhà nằm ngay ven cong sông của ấp Phước Yên B, tỉnh Vĩnh Long. Khi thấy chúng tôi đến bác ra chào đón chúng tôi bằng một nụ cười hiền hậu và đón tiếp nhiệt tình. Dẫu tuổi đã cao, nhưng khi nhắc về những kĩ niệm, những trận chiến năm xưa bác vẫn còn nhớ rất rõ và trong bác vẫn ánh lên một ngọn lửa của tình yêu dành cho tổ quốc và cho cả thế hệ trẻ.

Khi chúng tôi xin phép và muốn nghe bác kể về những ngày tháng gian nan ấy giọng bác bổng trầm lại, bác cho tôi xem những tấm hình mà bác còn đôi mươi rắn rỏi, kiên cường. Bác bổng nói khẽ với chúng tôi:

“Ngày ấy tụi tôi chỉ biết một điều là phải đi, vì dân mình, vì bạn mình,” ông kể lại, đôi mắt chùng xuống. “Đến khi đặt chân lên mãnh đất Campuchia tỉnh Koh Kong, nhìn thấy cảnh hoang tàn, xác xơ của những ngôi làng, mới thấm thía sự tàn bạo của chiến tranh.”

Cuối năm 1978, sau những đợt huấn luyện gian khổ ở Đồng Tháp, ông Thảo cùng đồng đội được lệnh hành quân lên biên giới, đơn vị ông đóng quân tại tỉnh Koh Kong, miền Tây Nam Campuchia – một vùng rừng núi hoang sơ, địa hình hiểm trở, giáp với Thái Lan, nơi tàn quân Pôn Pốt thường rút về ẩn náu.

“Ngày đó, Koh Kong rừng nhiều, sông suối chằng chịt. Mùa mưa thì nước ngập tới ngực, mùa nắng thì khô khốc, thiếu nước ngọt,” ông Thảo nhớ lại. “Địch đánh du kích, ban ngày ẩn, ban đêm tập kích. Có khi đang ngủ cũng nghe đạn nổ rền trời.”

Trong ba năm ở chiến trường Koh Kong, ông Thảo và đồng đội đã trải qua vô số trận đánh ác liệt. Có những ngày hành quân liên tục trong rừng, ba – bốn ngày liền không được nghỉ. Cơm ăn là cơm nắm nguội, nước uống là nước suối, thậm chí là không có nước uống phải uống cả nước tiểu của mình. Vậy mà tinh thần của những người người đồng đội vẫn vững như thép.

Ông kể lại một trận đánh ở khu vực gần sông Tatai – nơi đơn vị ông phục kích một toán địch cố vượt qua tuyến phòng thủ. Trận đánh diễn ra suốt đêm, giữa rừng rậm và tiếng súng dội vang. “Khi ánh sáng rạng lên, mười mấy đồng đội ngã xuống. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau, rồi lặng lẽ đào mộ chôn từng người. Không ai khóc, nhưng nước mắt tự chảy ra.”

Đến năm 1985, khi tình hình Campuchia cơ bản ổn định, ông Thảo được đơn vị cho phục viên, trở về quê hương. Cánh đồng Phước Viên ngày ấy còn nghèo, nhưng người làng đón ông trong niềm xúc động. Ông về mang theo tấm huân chương, vài tấm ảnh bạc màu và những vết sẹo hằn trên thân thể – minh chứng của một thời máu lửa.

Tri ân và tiếp nối

Dù đã rời quân ngũ, nhưng ông vẫn giữ vững phẩm chất người lính Cụ Hồ – cần kiệm, trung thực, nghĩa tình. Ông tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp, vận động bà con đoàn kết, phát triển kinh tế, góp công xây dựng nông thôn mới.

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thảo ở Ấp Phước Viên B, xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long, là một mảnh ghép chân thực trong trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.Ba năm chiến đấu nơi Koh Kong – Campuchia không chỉ là những tháng ngày gian khổ của một người lính, mà còn là biểu tượng của tinh thần quốc tế trong sáng, của ý chí quật cường và lòng nhân ái Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn