Bài viết

Ký ức biên giới Tây Nam – Dòng hồi ức lặng thầm của người lính Nguyễn Văn Long

Bài viết kể lại ký ức của ông Nguyễn Văn Long – cựu chiến binh tham gia Chiến tranh Biên giới Tây Nam từ năm 1978. Qua những năm tháng làm lính thông tin rồi bộ binh, ông đã trải qua nhiều tình huống khốc liệt và day dứt của chiến tranh, đặc biệt là những sự cố nhầm lẫn trong chiến đấu và sự tàn bạo của quân Khmer Đỏ. Câu chuyện thể hiện góc nhìn sâu sắc về chiến tranh, ký ức và giá trị của hòa bình.

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử không được ghi lại bằng tiếng súng hay những chiến công vang dội, mà tồn tại trong sự lặng im kéo dài qua nhiều năm tháng hậu chiến. Đó là thứ ký ức không phô trương, không ồn ào, nhưng mỗi khi được nhắc lại lại có sức nặng chạm đến sâu thẳm tâm hồn người nghe. Với em, “câu chuyện thời hoa lửa” không nằm trong sách vở hay những bản tổng kết lịch sử, mà hiện hữu trong ký ức của ông em – ông Nguyễn Văn Long, người đã dành trọn tuổi trẻ nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc.Ông Nguyễn Văn Long nhập ngũ năm 1978, trong bối cảnh đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn phải đối mặt với những thử thách mới ở vùng biên giới. Bốn năm trong quân ngũ là quãng thời gian ông sống trọn vẹn với vai trò của một người lính Quân đội nhân dân Việt Nam – âm thầm, kiên trì và luôn đặt trách nhiệm lên trên tất cả.Trong giai đoạn ấy, biên giới Tây Nam liên tục bị xâm phạm bởi lực lượng Khmer Đỏ do Pol Pot cầm đầu. Trước tình hình đó, người lính Việt Nam buộc phải cầm súng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và sự bình yên của nhân dân. Ông ban đầu đảm nhiệm công việc lính thông tin, sau đó chuyển sang bộ binh và trực tiếp tham gia chiến đấu. Dù ở những khu vực không được xem là ác liệt nhất, chiến tranh vẫn luôn hiện hữu trong từng bước hành quân, từng đêm trú đóng đầy bất trắc.Trong dòng ký ức chiến trường, câu chuyện khiến em ám ảnh nhất là những lần địch trà trộn vào dân thường. Ở vùng biên giới với sự khác biệt về ngôn ngữ và tập quán, ranh giới giữa người dân và đối phương nhiều khi trở nên mong manh. Ông kể rằng có lần, giữa tình huống hỗn loạn khi quân địch cải trang lẫn vào dòng người tháo chạy, một sự nhầm lẫn đau lòng đã xảy ra. Hai cha con đi trên xe bò bị cuốn vào dòng người hoảng loạn. Trong khoảnh khắc căng thẳng, một người lính đã nổ súng vì tưởng nhầm là địch. Khi tiếng súng lắng xuống, hai con bò gục ngã, còn hai cha con may mắn thoát chết. Chỉ đến lúc ấy, sự thật mới được nhận ra, để lại trong lòng những người chứng kiến một nỗi day dứt không thể nguôi.Ông kể lại câu chuyện ấy bằng giọng trầm, không biện minh cũng không tô vẽ. Chiến tranh hiện lên không chỉ là sự đối đầu giữa hai bên, mà còn là nơi con người phải đối diện với những lựa chọn khắc nghiệt, nơi một khoảnh khắc sai lầm cũng có thể trở thành vết thương tinh thần kéo dài mãi về sau.Nhắc đến chiến trường biên giới Tây Nam, ông không thể quên sự tàn bạo của quân Khmer Đỏ. Chúng không tuân thủ những quy tắc tối thiểu của chiến tranh, nhiều lần sát hại tù binh một cách dã man. Cho đến hôm nay, vẫn còn những người đồng đội của ông chưa được tìm thấy hài cốt, lặng lẽ nằm lại nơi biên giới, hòa vào đất mẹ trong sự im lặng của lịch sử.Trong những lần trò chuyện, ông thường nhắc đến câu hát: “Dù rằng đời ta thích hoa hồng, kẻ thù buộc ta ôm cây súng”. Đó không chỉ là một câu hát, mà như lời tự sự của cả một thế hệ. Họ không chọn chiến tranh, nhưng buộc phải đứng lên để bảo vệ điều đúng đắn. Ông cũng luôn nhắc đến mười lời thề danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam như một kim chỉ nam tinh thần, giúp người lính giữ vững kỷ luật, niềm tin và phẩm chất trong những năm tháng khắc nghiệt nhất.Nghe lại câu chuyện của ông, em nhận ra rằng phía sau những chiến công được ghi vào lịch sử là vô vàn hy sinh thầm lặng không thể gọi tên. Những người lính trở về không chỉ mang theo ký ức chiến tranh, mà còn mang theo cả những vết thương tinh thần khó phai. Chính sự im lặng ấy khiến em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay.Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Long là một lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát. Khi hiểu được điều đó, mỗi người trẻ sẽ biết sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng lịch sử và đóng góp tích cực cho cộng đồng.Từ câu chuyện ấy, em học được bài học về lòng yêu nước, trách nhiệm và sự nhân ái. Trong thời bình, yêu nước không còn là chiến đấu nơi chiến trường, mà là sống tử tế, học tập nghiêm túc và nỗ lực xây dựng đất nước bằng chính khả năng của mình.Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức của những người lính vẫn âm thầm chảy trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Câu chuyện của ông em vì thế không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là lời nhắc nhở bền bỉ về quá khứ, để thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và bước tiếp một cách xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn