Ký Ức "Cánh Tay Thép" Và Ngọn Lửa Đông Khê
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu sinh năm 1931 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Ông là người dân tộc Tày. Trong kháng chiến chống Pháp, ông thuộc Trung đoàn 174, Cao - Bắc - Lạng. Với những chiến công hiển hách, đặc biệt là tinh thần quả cảm vô song trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, ông là một trong 7 cá nhân đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu sinh năm 1931 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Ông là người dân tộc Tày. Trong kháng chiến chống Pháp, ông thuộc Trung đoàn 174, Cao - Bắc - Lạng. Với những chiến công hiển hách, đặc biệt là tinh thần quả cảm vô song trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, ông là một trong 7 cá nhân đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952.
Câu chuyện của cụ La Văn Cầu là sự hy sinh để đem lại độc lập cho dân tộc . Cụ đã kể lại với 1 giọng điệu hào hùng và như sống lại trong cuộc chiến đó : "Các cháu ạ, thời đó khổ lắm, cái khổ nó bám vào da thịt. Chúng tôi hành quân trong rừng Việt Bắc, không chỉ đánh giặc Pháp mà còn phải đánh với 'giặc đói' và 'giặc bệnh'. Các cháu bây giờ khó mà hình dung được cái gọi là 'Cái chết trắng' – đó chính là nạn sốt rét rừng.
Giữa rừng sâu, chúng tôi không có màn, không có thuốc. Cơn sốt ập đến làm người run cầm cập, dù đắp bao nhiêu chăn cũng không thấy ấm, rồi sau đó lại nóng như lửa đốt. Tóc anh em cứ rụng từng mảng, da dẻ vàng bệch như nghệ. Nhiều đồng đội của tôi không ngã xuống vì đạn giặc, mà ngã xuống vì những cơn sốt rét ác tính giữa rừng già. Nhưng lúc đó, lòng căm thù giặc và khát vọng độc lập nó lớn hơn nỗi sợ cái chết nhiều lắm.
Trận đánh Đông Khê năm 1950 là ký ức mà tôi không bao giờ quên. Khi đó, tôi là tiểu đội trưởng bộc phá. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải phá bằng được lô cốt của địch để mở đường cho đại quân tiến vào. Tiếng súng, tiếng pháo nổ rung chuyển cả mặt đất. Khói lửa mù mịt, mùi thuốc súng khét lẹt lấp đầy lồng ngực.
Trong lúc đang xông lên, một luồng đạn từ phía địch quét qua. Tôi thấy người mình tê dại đi. Nhìn xuống, cánh tay phải của mình đã nát bươm, lủng lẳng chỉ còn dính lại một chút da thịt. Máu chảy ra ướt đẫm vạt áo. Lúc ấy, cái đau đớn thể xác nó lạ kỳ lắm, nó không làm tôi gục ngã mà chỉ làm tôi lo lắng: 'Tay hỏng rồi, làm sao ôm bộc phá đây?'.
Tôi quay lại bảo đồng đội: 'Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn đánh tiếp'. Đồng đội tôi nhìn mà nước mắt trào ra, họ không nỡ xuống tay. Nhưng tôi hét lên: 'Vì Đảng, vì dân, chặt đi cho tôi nhờ!'. Cuối cùng, một đồng chí đã dùng lưỡi mác sắc lẹm, nghiến răng chặt đứt phần da thịt còn dính lại của cánh tay tôi.
Tôi nén nỗi đau thấu xương tủy, dùng tay trái còn lại ôm chặt khối bộc phá 12kg. Tôi lết qua những xác tàu bay, những hố bom, máu cứ thế thấm vào đất rừng Đông Khê. Tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều: 'Phải phá bằng được cái lô cốt kia'. Khi tiếng nổ vang trời từ khối bộc phá của tôi vang lên, ánh lửa ấy chính là ánh sáng đẹp nhất mà tôi từng thấy. Lô cốt địch tan tành, anh em ta xông lên như triều dâng thác đổ.
Giờ đây, mỗi khi nhìn vào ống áo trống không này, tôi không thấy tiếc nuối. Cánh tay tôi đã hóa thân vào đất đá biên cương, đã góp một phần nhỏ bé cho hòa bình mà các cháu đang hưởng. Chiến tranh là gian khổ, là mất mát, nhưng đó là 'thời hoa lửa' mà chúng tôi tự hào nhất..."
Cuộc sống của ông sau khi mất 1 cánh tay cũng đã ảnh hưởng đến cuộc sống tuy nhiên ông cũng có 1 gia đình hạnh phúc với bà Trần Thị Thanh . Tình cảm của 2 người là nhờ đồng đội vun đắp , ông bà trở thành vợ chồng và có 4 người con. Cuộc đời của ông còn xuất hiện trong sách giáo khoa tiểu học và tên ông cũng được đặt cho một số con đường ở thủ đô Hà Nội , thành phố Nam Định . Anh hùng La Văn Cầu trở thành biểu tượng trong trái tim của bao thế hệ Việt Nam là minh chứng hào hùng nhất cho sự hy sinh quên mình vì Tổ quốc, vì độc lập dân tộc.Phẩm chất kiên cường, tự lực của ông đại diện cho phẩm chất của bao thế hệ bộ đội Cụ Hồ từ thời chiến đến thời bình, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.



