KÝ ỨC CAO BAN ANH - MỘT THỜI HOA LỬA THẦM LẶNG
Tháng 3 năm 1983, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hàn rời quê hương Vĩnh Bảo với trái tim nóng đầy nhiệt huyết, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Những ngày đầu quân ngũ, bác được biên chế về đơn vị huấn luyện tại tuyến biên giới huyện Quảng Hà, tỉnh Quảng Ninh – nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm dấu chân những người lính giữ vững chủ quyền nơi phên dậu Tổ quốc.

Những năm tháng ấy, biên giới Bình Liêu còn hoang sơ, khắc nghiệt. Mùa đông gió buốt cắt da, sương mù dày đặc; mùa mưa thì núi rừng trơn trượt, ẩm lạnh thấm vào từng lớp áo. Bác Hàn cùng đồng đội ngày đêm bám chốt, tuần tra canh gác, gìn giữ từng đường mốc, từng đoạn biên giới thiêng liêng của Tổ quốc. Công việc thầm lặng nhưng đòi hỏi kỷ luật cao, tinh thần trách nhiệm lớn và sự kiên cường của người lính trẻ.
Chốt Cao Ban Anh khi ấy điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn đạm bạc, nước sinh hoạt phải gùi từ suối xa, thông tin liên lạc khó khăn. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí – đồng đội lại càng thêm ấm áp. Bác Hàn luôn nhắc rằng, chính những đêm trực chốt bên ánh đèn dầu leo lét, những lần chia nhau từng bát cơm nóng, hay tiếng cười vang giữa núi rừng vắng lặng đã trở thành kỷ niệm quý giá nhất của một thời tuổi trẻ.
Không có tiếng súng ác liệt, không có những trận đánh dữ dội, nhưng nhiệm vụ giữ yên phên dậu Tổ quốc nơi biên cương Bình Liêu cũng đầy thử thách và hiểm nguy. Đó là những ngày tháng mà bác Hàn gọi là “thời hoa lửa trong im lặng” – lặng lẽ nhưng kiên cường, âm thầm nhưng đầy tự hào.
Kết thúc thời gian phục vụ trong quân đội, năm 1986, bác Nguyễn Văn Hàn xuất ngũ, trở về quê hương sau những năm tháng bám chốt, bảo vệ biên giới tại Cao Ban Anh – Bình Liêu. Dù đã bước qua thời hoa lửa, mái tóc dần điểm bạc theo năm tháng, nhưng ở bác vẫn luôn sáng lên tinh thần của người lính biên cương: giản dị, kiên cường, trách nhiệm và nặng lòng với biên cương Tổ quốc – nơi đã ghi dấu quãng tuổi trẻ đẹp nhất của bác.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


