Cựu chiến binh

Ký ức chiến tranh (1)

Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, chúng ta đôi khi quên rằng để có được cuộc sống yên bình này, biết bao thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình. Một trong những người mà tôi may mắn được nghe kể chuyện là ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh sống gần nhà tôi.

Ninh Bình12/03/2026Bùi Bảo An (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, chúng ta đôi khi quên rằng để có được cuộc sống yên bình này, biết bao thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình. Một trong những người mà tôi may mắn được nghe kể chuyện là ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh sống gần nhà tôi.

Ông Lâm năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, gương mặt hiền hậu nhưng vẫn toát lên sự cứng cỏi của một người lính năm xưa. Trong một lần đến thăm ông, tôi đã được nghe ông kể về những năm tháng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Ông kể rằng năm 1972, khi mới tròn 18 tuổi, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đất nước vẫn đang trong thời kỳ chiến tranh ác liệt. Ông cùng nhiều thanh niên trong làng rời quê hương, tạm biệt gia đình để vào chiến trường. Những ngày đầu trong quân đội rất vất vả: phải tập luyện nghiêm khắc, hành quân qua nhiều khu rừng, mang theo hành trang nặng nhưng ai cũng quyết tâm vì Tổ quốc.

Ông nhớ nhất là những lần hành quân xuyên rừng vào ban đêm. Trời tối, đường rừng trơn trượt, muỗi vắt rất nhiều, nhưng không ai dám kêu ca. Tất cả đều động viên nhau cố gắng vượt qua khó khăn. Có những hôm thiếu lương thực, bộ đội phải ăn cơm vắt hoặc củ sắn để tiếp tục chiến đấu. Tuy vậy, tinh thần của những người lính vẫn luôn lạc quan.

Ông Lâm kể rằng điều khiến ông xúc động nhất là tình đồng đội. Trong chiến tranh, mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ và bảo vệ nhau. Có lần trong một trận chiến ác liệt, một người đồng đội của ông bị thương. Dù tình hình rất nguy hiểm, các chiến sĩ vẫn tìm cách đưa đồng đội ra khỏi khu vực chiến đấu để cứu chữa. Chính tình đồng đội ấy đã giúp họ vượt qua nhiều thử thách khắc nghiệt.

Sau nhiều năm chiến đấu, đất nước thống nhất. Ông Lâm may mắn trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống mới. Tuy cuộc sống ban đầu còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn cảm thấy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Khi kể lại những câu chuyện ấy, ánh mắt ông vừa tự hào vừa xúc động. Ông nói rằng thế hệ trẻ ngày nay có điều kiện học tập và sống trong hòa bình, vì vậy cần cố gắng học tập tốt, rèn luyện bản thân và sống có trách nhiệm với đất nước.

Qua câu chuyện của ông Lâm, tôi hiểu hơn về những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh trong chiến tranh. Những câu chuyện như vậy không chỉ giúp chúng ta hiểu thêm về lịch sử mà còn nhắc nhở mỗi người trẻ phải trân trọng hòa bình và nỗ lực đóng góp cho tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn