Ký ức chiến tranh
Nói thật, chiến tranh không giống mấy gì người ta hay tưởng đâu. Có lần đội của ông đang hành quân ban đêm thì gặp một con chó nhỏ chạy theo. Đuổi mấy lần nó vẫn không đi, cuối cùng đành cho nó theo luôn.Mọi người đặt tên nó là Mực. Lạ cái là mỗi lần có động, nó đều sủa hoặc chạy trước như báo hiệu, nhờ vậy mà tụi ông tránh được mấy lần nguy hiểm. Rồi một trận lớn xảy ra, loạn lắm… khi yên lại thì không còn thấy Mực đâu nữa. Tụi ông cũng mất mấy anh em hôm đó. Chiến tranh qua rồi,ông về lại đ
Nói thật, chiến tranh không giống mấy gì người ta hay tưởng đâu.
Có lần đội của ông đang hành quân ban đêm thì gặp một con chó nhỏ chạy theo. Đuổi mấy lần nó vẫn không đi, cuối cùng đành cho nó theo luôn.Mọi người đặt tên nó là Mực. Lạ cái là mỗi lần có động, nó đều sủa hoặc chạy trước như báo hiệu, nhờ vậy mà tụi ông tránh được mấy lần nguy hiểm.
Rồi một trận lớn xảy ra, loạn lắm… khi yên lại thì không còn thấy Mực đâu nữa. Tụi ông cũng mất mấy anh em hôm đó.
Chiến tranh qua rồi,ông về lại đời thường, nhưng đến giờ vẫn nhớ con chó đó. Không phải vì nó đặc biệt gì ghê gớm… mà vì giữa lúc khốc liệt nhất, nó làm tụi ông thấy mình vẫn còn là con người, vẫn biết thương, biết nhớ.
Nên giờ á,ông chỉ mong sống bình yên, nuôi con chó, trồng mấy luống rau… vậy là đủ rồi.



