Ký ức chiến tranh
Ông tôi là Trương Khắc Du, sinh ngày 01/01/1931, quê quán tại xã Quảng Minh, tỉnh Quảng Bình cũ,ông đã qua đời năm 2025. Khi còn sống, ông đã từng kể cho con cháu nghe nhiều kỷ niệm không thể nào quên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên quê hương Quảng Bình.
Ông tôi là Trương Khắc Du, sinh ngày 01/01/1931, quê quán tại xã Quảng Minh, tỉnh Quảng Bình cũ,ông đã qua đời năm 2025. Khi còn sống, ông đã từng kể cho con cháu nghe nhiều kỷ niệm không thể nào quên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên quê hương Quảng Bình.
Ông kể rằng vào những năm kháng chiến chống Mỹ, làng quê nơi ông sinh sống thường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom. Mỗi khi nghe tiếng còi báo động, cả làng phải nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn đã đào sẵn quanh nhà và ngoài ruộng. Có những ngày, bom rơi liên tiếp khiến đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt, trẻ em khóc thét vì sợ hãi.
Một lần, sau một trận bom lớn, ông cùng một số người dân trong làng quay lại tìm kiếm những người còn bị mắc kẹt dưới đống đổ nát. Dù rất nguy hiểm vì bom có thể nổ chậm, mọi người vẫn không ngần ngại đào bới bằng tay không để cứu người. Nhờ sự nhanh trí và dũng cảm của dân làng, nhiều người đã được cứu sống kịp thời, nhưng cũng có những người mãi mãi không trở về.
Ông từng kể rằng, những lúc khó khăn nhất, điều khiến ông cảm thấy ấm lòng chính là tình làng nghĩa xóm. Người còn sức thì đi cứu người, người bị thương thì được chăm sóc, chia nhau từng nắm gạo, từng ngụm nước. Chính sự đùm bọc ấy đã giúp người dân Quảng Bình kiên cường đứng vững giữa mưa bom bão đạn.
Qua câu chuyện ông đã từng kể, em cảm nhận sâu sắc hơn sự tàn khốc của chiến tranh và càng thêm khâm phục ý chí, nghị lực của người dân quê hương trong những năm tháng “hoa lửa”. Em tự nhủ bản thân phải biết trân trọng hòa bình, yêu thương con người và sống có trách nhiệm hơn với gia đình, quê hương và đất nước.


