Ký ức chiến tranh của Bảo Ninh

Bảo Ninh nhập ngũ khi mới khoảng 17 tuổi, còn rất trẻ. Ông cùng đơn vị hành quân vào chiến trường ác liệt trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam.
Trong một lần hành quân qua rừng, đơn vị của ông phải đi xuyên qua khu vực từng xảy ra giao tranh dữ dội. Không khí ở đó rất lặng, gần như không có tiếng chim. Ông kể lại rằng:
Có những lúc, điều đáng sợ nhất không phải là tiếng súng, mà là sự im lặng sau đó.
Một buổi tối, đơn vị dừng lại nghỉ trong rừng. Họ rất mệt và thiếu thốn đủ thứ, từ thức ăn đến thuốc men. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là cái đói, mà là việc nhiều đồng đội – những người vừa còn nói chuyện, cười đùa – có thể không còn vào ngày hôm sau.
Sau chiến tranh, Bảo Ninh là một trong số rất ít người sống sót trong đơn vị của mình. Ông từng chia sẻ rằng:
Trong hàng trăm người cùng nhập ngũ, chỉ còn vài người trở về.
Điều đó khiến ông mang theo một nỗi buồn kéo dài rất lâu, và chính cảm xúc ấy đã trở thành nguồn gốc cho cuốn Nỗi buồn chiến tranh. Cuốn sách không kể chiến tranh theo kiểu hào hùng, mà kể về sự mất mát, ký ức và những điều còn ám ảnh người lính sau khi chiến tranh kết thúc.



