Cựu chiến binh

Ký ức chiến tranh của cựu chiến binh Bùi Nguyên Định

Lào Cai25/12/2025Chi đoàn Phòng An ninh điều tra (Công an tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi chiều cuối năm 2025, khi nắng đã dịu dần trên những triền đồi và không gian miền núi chìm trong cái se lạnh quen thuộc. Trong khoảnh khắc lắng đọng ấy, tôi có dịp ngồi nghe ông Bùi Nguyên Định, sinh năm 1964, hiện sinh sống tại thôn Miếu Hạ, xã Yên Bình, tỉnh Lào Cai, chậm rãi kể lại quãng đời binh nghiệp của mình. Dẫu đã lùi xa nhiều thập kỷ, những ký ức nơi biên cương trong ông vẫn còn nguyên vẹn, rõ ràng như mới hôm qua.

Giọng ông trầm và đều khi nhắc về những năm tháng từ 1983 đến 1988, thời điểm trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc tại vùng rừng núi hiểm trở của Lào Cai. Không một lời kể công, chỉ là những mảnh hồi ức được nhặt lên chậm rãi: những ngày bám chốt giữa rừng sâu, sương mù giăng kín các điểm cao, sốt rét rừng dai dẳng, lương thực thiếu thốn và những ca trực kéo dài trong sự im lặng căng thẳng. Dù chiến sự khi ấy không còn ồ ạt như những năm đầu, nhưng pháo kích, đụng độ lẻ tẻ và hiểm nguy vẫn luôn rình rập, buộc người lính phải giữ vững tinh thần trong từng giờ, từng phút.

Có những lúc ông dừng lại rất lâu, như để sắp xếp lại dòng ký ức đã lắng sâu theo năm tháng. Ông nói, điều khó khăn nhất không chỉ là cái đói hay bệnh tật, mà là cảm giác phải đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết trong lặng lẽ. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, lý tưởng của người lính lại hiện lên rõ ràng và giản dị hơn bao giờ hết: giữ vững biên cương là giữ cho đất nước phía sau được bình yên.

Chiến tranh đã lùi xa. Sau ngày xuất ngũ, ông trở về đời thường, lập gia đình, an cư nơi thôn bản yên bình. Thế nhưng, trong buổi chiều cuối năm ấy, khi nhắc lại quãng thời gian đã qua, giọng ông vẫn chùng xuống, ánh mắt không giấu được sự xúc động. Đó không phải là nỗi buồn, mà là sự rung động sâu thẳm của một người đã gửi trọn tuổi trẻ cho biên giới Tổ quốc.

Nghe ông kể, tôi hiểu rằng có những ký ức không cần đến những lời lẽ lớn lao để được ghi nhớ. Chúng lặng lẽ tồn tại như một phần máu thịt của lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình và về những con người đã từng sống, chiến đấu và cống hiến trong thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn