Cựu chiến binh

Ký ức chiến tranh của ông Dương Văn Chài

Ký ức chiến tranh của ông Dương Văn Chài

Lào Cai21/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA HOA LỬA

(Ký ức chiến tranh của ông Dương Văn Chài)

Giữa thôn Khổi Ai, xã Khánh Yên – mảnh đất bình dị nhưng giàu truyền thống cách mạng – có một người con đã đi trọn tuổi thanh xuân của mình qua những tháng năm rực lửa của dân tộc. Đó là ông Dương Văn Chài, sinh ngày 03 tháng 10 năm 1955, người lính đã bước vào chiến tranh khi đất nước còn chia cắt, mang theo trong tim lý tưởng cao đẹp được hun đúc từ truyền thống gia đình và quê hương.

Ông sinh ra trong một gia đình có thân sinh là chiến sĩ kháng chiến chống Mỹ. Từ những câu chuyện kể bên bếp lửa, từ tấm gương của người cha, trong lòng cậu bé Dương Văn Chài sớm hình thành ý thức về lòng yêu nước, về trách nhiệm của người con đối với non sông. Vì thế, khi vừa tròn mười tám tuổi, ngày 20 tháng 8 năm 1973, ông tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của đơn vị C1 – D17 – F320A, trực thuộc Quân đoàn 3.

Sau những tháng ngày huấn luyện gian khổ tại Bắc Thái, người lính trẻ Dương Văn Chài chính thức bước vào chiến trường. Trận đánh đầu tiên của ông là trong Chiến dịch Tây Nguyên – chiến dịch có ý nghĩa chiến lược, mở ra cục diện mới, tạo đà quyết định cho thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử sau này. Trong khói lửa chiến tranh, ông và đồng đội đã trải qua những ngày đêm hành quân liên tục, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy, nhưng tinh thần chiến đấu luôn kiên cường, quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Nhưng ký ức không thể nào phai mờ trong cuộc đời người lính ấy chính là trận đánh ngày 29 tháng 4 năm 1975 tại căn cứ Đồng Dù, Củ Chi. Đó là thời khắc lịch sử, khi chiến thắng đã ở rất gần. Trong đêm, ông được giao nhiệm vụ rò mìn – một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, đòi hỏi sự gan dạ, bình tĩnh và chính xác đến từng bước chân. Ông rò mìn liên tục từ đêm cho đến tận trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, giữa không gian căng thẳng tột độ của chiến trường, nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau trong gang tấc.

Rồi khoảnh khắc lịch sử vỡ òa. Tin vui truyền đến: quân ta đã tiến vào Dinh Độc Lập, Bộ Tổng tham mưu ngụy quyền tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Giữa căn cứ Đồng Dù, ông và đồng đội òa lên trong niềm vui khôn xiết. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt sạm nắng, hòa cùng nụ cười và tiếng reo vang của những người lính vừa bước qua mùa hoa lửa. Chiến tranh đã lùi lại phía sau, Tổ quốc đã toàn thắng, non sông thu về một mối.

Tháng 8 năm 1977, ông Dương Văn Chài xuất ngũ, trở về quê hương Khánh Yên. Rời chiến trường, nhưng phẩm chất người lính vẫn theo ông suốt cuộc đời. Ông tích cực tham gia công tác địa phương, lần lượt đảm nhiệm các cương vị đội phó rồi đội trưởng Hợp tác xã Giằng Liêm, sau đó là công an viên, góp phần giữ gìn an ninh trật tự tại cơ sở. Từ năm 2003 đến 2013, ông giữ chức Trưởng thôn, luôn tận tụy, trách nhiệm, gần gũi với nhân dân, được bà con tin yêu và quý trọng, cho đến khi nghỉ hưu.

Nhìn lại cuộc đời mình, từ chiến sĩ nơi chiến trường ác liệt đến người cán bộ cơ sở tận tâm, ông Dương Văn Chài luôn tâm niệm một điều giản dị mà sâu sắc. Với thế hệ trẻ hôm nay, ông gửi gắm lời nhắn nhủ chân thành: phải học để làm người, học để thành tài, rồi sau này góp sức dựng xây đất nước. Đó không chỉ là lời khuyên của một người đi trước, mà còn là kết tinh của cả một đời trải nghiệm, của máu, mồ hôi và tuổi xuân đã gửi lại trong mùa hoa lửa của dân tộc.

“Mùa hoa lửa” trong cuộc đời ông Dương Văn Chài đã qua, nhưng những ký ức hào hùng ấy vẫn cháy mãi như ngọn lửa thiêng, soi sáng cho hôm nay và mai sau. Cuộc đời ông là bản anh hùng ca thầm lặng, góp thêm một nét son vào trang sử vẻ vang của quê hương Khánh Yên và của đất nước Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn