KÝ ỨC CHIẾN TRANH VÀ LỜI HỨA CỦA EM
Vào những ngày đầu của mùa thu tháng 9, là dịp kỉ niệm 80 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hòa vào không khí chào mừng đại lễ kỉ niệm là màu cờ, sắc hoa rựa rỡ những câu khẩu hiệu là lời chào mừng đồng thời như lời nhắc nhở đối với thế hệ đang sống thời hiện tại nhớ về cội nguồn, biết ơn những công lao và sự hi sinh của thế hệ đi trước.
Vào những ngày đầu của mùa thu tháng 9, là dịp kỉ niệm 80 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hòa vào không khí chào mừng đại lễ kỉ niệm là màu cờ, sắc hoa rựa rỡ những câu khẩu hiệu là lời chào mừng đồng thời như lời nhắc nhở đối với thế hệ đang sống thời hiện tại nhớ về cội nguồn, biết ơn những công lao và sự hi sinh của thế hệ đi trước.

Những ngày nghỉ ấy, em được trải nghiệm về lịch sử đất nước, về những cuộc đấu tranh gian khổ và ác liệt qua những chương trình trên truyền hình, được sống lại với quá khứ lịch sử hào hùng mà bi tráng qua bộ phim Mưa Đỏ - một bộ phim do hãng phim quân đội nhân dân Việt Nam sản xuất, bộ phim đã tái hiện lại 81 ngày đêm tại Thành Cổ Quảng Trị.
Sau khi xem xong bộ phim em mới thấy được những vất vả, gian khổ và hiểm nguy mà những người lính năm xưa phải đối mặt, em được ông ngoại giải thích rồi nghe ông kể chuyện về thời chiến tranh. Ông ngoại em cũng từng là người lính tham gia chiến đấu thời chống Mĩ, trong đó có một câu chuyện khiến em cảm động nhất đó là câu chuyện mà ông ngoại kể lại về một thời trẻ, ông đã từng chiến đấu trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Ngày đó ông ngoại chưa đầy 18 tuổi, cởi bỏ thường phục, khoác lên mình chiếc áo màu xanh của lính. Sau 3 tháng huấn luyện ông được điều vào đơn vị mới chuẩn bị cho chiến dịch mùa hè 1972. Qua nhiều ngày vượt đèo, vượt suối, vượt rừng, không biết rằng ở đó có một loại bom đang chờ, đó là bom hóa học.
Ở đó, rừng cây cháy trụi, nước suối cạn khô, ngấm độc, người nào cũng sốt rét, da xanh xao, nổi mẫn ngứa. Xa xa tiếng súng địch vẫn dội lại, trực thăng liên tiếp quần trên vùng trời nơi đơn vị ông ở. Bỗng một tiếng nổ chói tai vang lên, biết rằng đồng đội bị trúng mìn, các đồng đội của ông bị thương nặng, lúc này địch bắt đầu bắn dữ dội vào hướng đơn vị, ông cùng đồng đội lùi lại phía sau, địch tập trung bắn mạnh theo hướng lùi của ông và đồng đội.
Máy bay quần lại, tiếng bom rít, tiếp theo là những quầng lửa màu da cam và cột khói hình nấm trùm lên cùng tiếng nổ long óc, đất rung chuyển dưới chân, bùn đất, cây cối bị hất tung lên rồi rơi xuống che lấp các miệng hầm. Loạt thứ hai rồi loạt thứ ba, thứ tư…Hai chiếc máy bay lại tiếp tục dội bom, khói lửa trùm lên mù mịt, nhiều đồng đội của ông đã hi sinh.
Khi tiếng bom ngớt, đồng đội ông trở lại tìm kiếm còn có ai sống sót hoặc bị thương. Nhưng còn gì nữa đâu, đất đá ngổn ngang, những người lính ấy đã hy sinh oanh liệt trong trận chiến không cân sức này, đó là ngày 22-12-1972.
Ông cũng không hiểu vì sao mình còn sống dưới làn mưa bom ấy, vài chiến sĩ sống sót nhưng chân, tay bị thương, nhìn đồng đội mà đau đớn vô cùng, thương đồng đội vĩnh viễn nằm lại nơi đây, nước mắt ông và đồng đội rơi xuống thương tiếc, ngậm ngùi.
Lịch sử Việt Nam là một bản trường ca bất diệt, đã viết nên bằng máu và hoa, và cả nước mắt của bao thế hệ cha anh. Trong những bản hùng ca rực rỡ nhất, hào hùng nhất mà người Việt Nam gọi bằng nhữnng tên gọi thiêng liêng nhất: Thời hoa lửa. Đó là thời đại của niềm tin, lí tưởng cách mạng, họ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, sinh mệnh cho “Nở hoa độc lập - Kết trái tư do”
Câu chuyện ông kể làm em rất xúc động và cảm thấy biết ơn. Biết ơn thế hệ các ông và những người đi trước đã mang đến hòa bình, mang đến mùa xuân cho đất nước để thế hệ chúng em hôm nay được sống trong yên vui, hạnh phúc được cắp sách tới trường, đó là giá trị lớn nhất mà mỗi con người xứng đáng được hưởng, giá trị của hòa bình ấy phải đánh đổi bằng cả máu xương của bao thế hệ đi trước. “Chúng cháu xin được nghiêng mình trước anh linh của các anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
Chúng cháu xin hứa sẽ cố gắng học tập, sẽ noi gương các thế hệ đi trước, phải sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã cống hiến và hi sinh”. Đó là lời hứa mà em đã nói với ông cũng là lời em hứa với chính mình. Em mong rằng các bạn học sinh sẽ sống thật xứng đáng với những gì mà cha ông đã hi sinh để bảo vệ và có được một đất nước Việt Nam như ngày hôm nay.



