Bài viết

ký ức chiến tranh và tinh thần lạc quan

Thái Nguyên14/04/2026Trương Đại Dương (Khoa Cơ Khí - Trường Đại học Kĩ Thuật Công Nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí của nhiều thế hệ đi trước. Trong một buổi chiều ghé thăm nhà bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh sống tại địa phương, em đã được nghe bác kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy lý tưởng của tuổi trẻ mình. Bác Hòa nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi. Khi ấy, đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến ác liệt. Bác kể rằng ngày lên đường, hành trang chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn dò của mẹ: “Đi vì nước con nhé”. Chính câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực để bác vượt qua mọi gian khổ nơi chiến trường.

Những năm tháng ở chiến trường miền Nam là khoảng thời gian không thể nào quên. Thiếu thốn lương thực, thuốc men, điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn. Có những ngày hành quân xuyên rừng nhiều giờ liền, vừa đi vừa tránh bom đạn. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng thêm gắn bó. Mọi người coi nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương khô. Điều khiến em ấn tượng nhất là tinh thần lạc quan của những người lính năm xưa. Dù giữa chiến trường khốc liệt, họ vẫn tranh thủ những lúc nghỉ ngơi để hát cho nhau nghe, kể chuyện quê hương, động viên nhau cố gắng. Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước được thống nhất. Khi được hỏi điều gì khiến bác tự hào nhất, bác không nói về chiến công hay huân chương. Bác chỉ nhẹ nhàng nói rằng mình tự hào vì đã sống những năm tháng tuổi trẻ có ý nghĩa. Câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Tuổi trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, sự sáng tạo và tinh thần cống hiến.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.Dù mang trong mình những vết thương chiến tranh, bác vẫn luôn giữ tinh thần tích cực, sống gương mẫu và truyền lại cho thế hệ trẻ những câu chuyện đầy ý nghĩa.

Qua buổi trò chuyện, em nhận ra rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện diện ngay trong cuộc sống quanh ta, trong những con người bình dị nhưng phi thường. Những nhân chứng lịch sử chính là những cuốn sách sống, giúp chúng em hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và độc lập dân tộc.

Là sinh viên Khoa Cơ khí, em hiểu rằng trách nhiệm của mình hôm nay là học tập thật tốt, rèn luyện kỹ năng chuyên môn và đạo đức nghề nghiệp. Nếu thế hệ cha anh đã bảo vệ Tổ quốc bằng máu và lòng dũng cảm, thì thế hệ trẻ hôm nay phải góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức, khoa học công nghệ và tinh thần đổi mới sáng tạo.

Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở về lý tưởng sống. Đó là sống có trách nhiệm, có mục tiêu và biết cống hiến cho cộng đồng.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng tinh thần thời hoa lửa vẫn còn đó, như một ngọn lửa âm ỉ truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, soi sáng con đường của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn