Ký ức chiến trường
Trường Sơn — không chỉ là dãy núi. Đó là huyết mạch của cả một cuộc chiến.
Đêm xuống. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng bước chân hành quân và tiếng côn trùng rả rích.
Người lính đi trong bóng tối. Ánh trăng mờ. Con đường gập ghềnh. Nhưng không ai dừng lại.
Có lúc bom rơi. Có lúc mưa rừng xối xả. Nhưng đoàn quân vẫn tiến về phía trước.
Trường Sơn không dễ đi. Nhưng lòng người còn vững hơn núi.
Chính những đêm hành quân như thế đã nối liền hậu phương với tiền tuyến. Nối liền ý chí với hành động.
Và làm nên huyền thoại Trường Sơn — bất diệt.



