Ngày ấy, chúng tôi hành quân qua một cánh rừng dày đặc. Lá cây che kín bầu trời, ánh sáng chỉ lọt xuống từng vệt mỏng manh. Không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng bước chân dẫm lên lá khô và nhịp thở nặng nề. Ai cũng biết, phía trước không phải là con đường yên bình. Rồi tiếng nổ vang lên. Mặt đất rung chuyển. Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tôi nhớ mình đã lao xuống, tai ù đi, chỉ nghe thấy tiếng gọi nhau lẫn trong tiếng súng. Đồng đội của tôi—những người vừa cười nói vài phút trước—bỗng chốc tản ra mỗi người một hướng, vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ mạng sống. Có một người bạn, tên Huy. Cậu ấy trẻ nhất tiểu đội, luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, Huy hay ngồi viết gì đó, bảo là để sau này về kể lại cho em gái nghe. Tôi còn trêu: “Chiến tranh có gì đẹp mà viết.” Huy chỉ cười: “Không đẹp, nhưng là thật.” Trong trận đánh hôm đó, Huy bị thương. Tôi kéo cậu ấy vào một hố đất, cố băng bó bằng mảnh vải rách. Huy vẫn nắm chặt cuốn sổ, dù tay đã run. Cậu ấy nhìn tôi, nói rất khẽ: “Đừng để cuốn này mất nhé…” Tôi gật đầu, nhưng cổ họng nghẹn lại. Xung quanh, tiếng súng vẫn chưa dứt. Chúng tôi bị kẹt lại giữa làn đạn và khói. Khi mọi thứ tạm lắng xuống, Huy đã không còn tỉnh nữa. Tôi gọi, lay, nhưng cậu ấy không trả lời. Sau trận đó, chúng tôi rút lui. Tôi mang theo cuốn sổ của Huy, giữ như một lời hứa. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi tìm về quê cậu ấy. Ngôi nhà nhỏ nằm bên con đường đất, vẫn còn đó. Em gái Huy nhận lại cuốn sổ, nước mắt rơi không ngừng. Trong cuốn sổ không phải là những dòng hào hùng. Chỉ là những mẩu chuyện rất giản dị: một buổi chiều nắng, một bữa cơm vội, một lần nhớ nhà. Nhưng đọc lên, tôi thấy cả một chiến trường—không chỉ là bom đạn, mà là những con người đã sống, đã hy vọng, và đã không kịp trở về. Bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi không còn nghe rõ tiếng súng nữa. Thay vào đó là tiếng cười của Huy, tiếng gió thổi qua rừng, và lời hứa năm xưa vẫn còn vang trong lòng. Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức thì ở lại. Không phải để làm ta sợ hãi, mà để nhắc rằng: hòa bình hôm nay được đổi bằng rất nhiều điều không thể lấy lại.
|