Trong ký ức của ông tôi, chiến tranh là những tháng ngày khốc liệt mà đến tận bây giờ ông vẫn không thể quên. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm xuống, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một vùng trời đầy khói lửa năm xưa. Ông kể rằng khi ấy ông mới hơn hai mươi tuổi, là một người lính trẻ hành quân vào chiến trường miền Nam. Những cánh rừng Trường Sơn ngày ấy không chỉ có tiếng chim mà còn vang lên tiếng bom đạn dữ dội. Có những đêm cả đơn vị phải nằm sát dưới hầm vì máy bay địch quần thảo trên đầu. Ðất đá rung chuyển, khói bụi mịt mù, ai cũng nghĩ có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Trong đơn vị của ông có một cô thanh niên xung phong tên Hạnh. Cô thường phụ trách tải lương thực và chăm sóc thương binh. Giữa chiến trường gian khổ, tình cảm của họ lớn dần lên từ những lần chia nhau bi đông nước, những lá thư viết vội hay ánh mắt động viên trước giờ ra trận. Họ chưa từng nói lời yêu thật rõ ràng, nhưng ai cũng hiểu tình cảm dành cho nhau sâu đậm đến nhường nào. Một lần đơn vị bị phục kích giữa đêm. Bom rơi dồn dập, tiếng súng vang khắp cánh rừng. Ông bị thương ở chân và ngã xuống bên con suối nhỏ. Chính Hạnh đã bất chấp nguy hiểm chạy đến kéo ông vào nơi trú ẩn. Nhưng khi mọi người vừa rút lui an toàn thì một quả bom khác bất ngờ nổ lớn. Hạnh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt ấy. Ông kể đến đây thì lặng im rất lâu. Dù chiến tranh đã qua hàng chục năm, ông vẫn giữ chiếc khăn tay cũ mà Hạnh từng tặng. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật của một mối tình thời chiến mà còn là ký ức đau thương về những năm tháng bom đạn ác liệt. Câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ gây ra mất mát mà còn cướp đi biết bao tình yêu và tuổi trẻ. Chính vì vậy, thế hệ hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình mà mình đang có.
|