Cựu chiến binh

Ký ức chiến trường Campuchia của ông Nguyễn Văn Xương

Vĩnh Long17/11/2025Xã đoàn Đồng Khởi (Xã đoàn Đồng Khởi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Xương, sinh năm 1948, tuổi trẻ gắn liền với mảnh đất Đồng Khởi – nơi giàu truyền thống cách mạng và tinh thần kiên cường. Lớn lên trong một gia đình có bề dày lịch sử đấu tranh, ngay từ nhỏ ông đã được nghe những câu chuyện về lòng yêu nước, về những người đi trước hy sinh để giành độc lập cho dân tộc. Chính những câu chuyện ấy đã gieo vào ông hạt giống của tinh thần quả cảm và ý chí kiên định.

Khi đất nước chìm trong chiến tranh, năm 1973, ông gia nhập lực lượng công an xã. Nhiều bạn bè còn do dự, nhưng ông Xương đã tự nhủ: “Mình mà không đi thì ai sẽ là người tiên phong?” Quyết định này đã thôi thúc hơn mười thanh niên địa phương cùng đăng ký tham gia chiến dịch, hình thành nên một nhóm thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết, sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc.

Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 590 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Phân chi khu Lương Quới. Những ngày tháng huấn luyện, sinh hoạt cùng đồng đội, ông đã chứng kiến và trải qua những thử thách khắc nghiệt: mưa gió, đói rét, và cả nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào. Nhưng trong trái tim mỗi người lính, ngọn lửa yêu nước luôn bùng cháy mạnh mẽ, tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua mọi gian khổ.

Sau khi miền Nam được giải phóng, cuối năm 1977, ông cùng đồng đội được điều động sang Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế: bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng của Khmer Đỏ. Ở tuổi 23, chàng trai Nguyễn Văn Xương rời xa quê hương, rời xa gia đình, để bước vào những trận chiến chưa từng tưởng tượng. Tiểu đoàn 516, dưới sự chỉ huy khéo léo và tinh thần đoàn kết, thực hiện những nhiệm vụ tiếp tế lương thực, trinh sát, và chiến đấu trực tiếp.

Một trong những trận chiến đáng nhớ nhất của ông diễn ra trên Lộ 2, tuyến đường chiến lược nối tỉnh Takeo – nơi mỗi bước đi đều có thể gặp nguy hiểm. Khi chở lương thực tiếp tế đến các trung đoàn, tiểu đoàn, ông cùng đồng đội đã lên kế hoạch tấn công chốt địch. Họ chia thành ba mũi: một mũi bọc hậu, một mũi đánh chặn đầu và một mũi xung phong. Trận chiến bắt đầu trong im lặng, với từng bước chân thận trọng tiến qua địa hình rừng rậm và các chốt phòng ngự kiên cố.

Ban đầu, họ chiếm được trận địa, nhưng khi đối phương phản công mạnh, ông Xương không may bị thương ở cổ. “Tôi chỉ nghe tiếng nổ, khói súng mịt mù, không biết thứ gì đã găm vào cổ. May mắn, đồng đội đã nhanh chóng đưa tôi ra nơi an toàn,” ông nhớ lại. Ngày hôm sau, ông được đưa về nước để chữa trị. Vết thương để lại di chứng, ảnh hưởng đến giọng nói, nhưng chưa bao giờ làm nhụt chí ông.

Quãng thời gian sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Xương vẫn tiếp tục phục vụ cộng đồng. Ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ tại địa phương: làm ấp đội, tham gia Hội Cựu chiến binh, rồi trở thành tổ trưởng tổ NDTQ. Suốt nhiều năm, ông gương mẫu trong các phong trào địa phương, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, và sự hy sinh vì lợi ích chung.

Những đóng góp và hy sinh của ông không chỉ được đồng đội và người dân ghi nhận mà còn được Nhà nước trao tặng nhiều danh hiệu và huy chương. Ông được trao Kỷ niệm chương Cựu chiến binh, Huy hiệu thương binh, được công nhận là Thương binh hạng 4, cùng nhiều huy hiệu và giấy khen khác.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về chiến trường khốc liệt, mà còn là minh chứng sống cho tinh thần bất khuất của những người lính Cụ Hồ: sống vì đồng đội, vì Tổ quốc, và tiếp tục cống hiến cho quê hương dù chiến tranh đã lùi xa. Trong ký ức những người chứng kiến, ông Xương là biểu tượng của thời hoa lửa – nơi máu, mồ hôi, và lòng kiên cường tạo nên ngọn lửa bất diệt của dân tộc.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Xương để lại ấn tượng sâu sắc về tinh thần bất khuất và lòng quả cảm. Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những hy sinh, vết thương và tấm huy chương của ông nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng tự do và hòa bình là kết quả của nỗ lực thầm lặng của biết bao con người. Trong dòng chảy bình yên, những người như ông là chứng nhân của thời hoa lửa, nơi máu, nước mắt và lòng kiên cường tạo nên ngọn lửa bất diệt của dân tộc, đồng thời nhắc nhở thế hệ trẻ không được quên lịch sử, biết trân trọng hòa bình và học hỏi từ lòng quả cảm, trách nhiệm cùng tình yêu quê hương mà những người đi trước đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn