KÝ ỨC CHIẾN TRƯỜNG K - 1986
Mùa xuân năm 1986 - Tôi lên đường nhập ngũ, huấn luyện tại An Sơn, Nghĩa Bình (cũ). Sau 3 tháng huấn luyện tân binh, học kỹ năng chiến thuật nơi thao trường nắng cháy, đám anh em tân binh chúng tôi mỗi đứa một quê, bây giờ trở thành đồng chí - đồng đội như anh em một nhà.
Đúng 4h30 sáng ngày 1 tháng 6 năm 1986 - Đơn vị báo động hành quân di chuyển, rầm rầm một đoàn xe Zil-130 chạy vào. Đoàn tân binh tập hợp chờ lệnh. Đúng 6h sáng, đoàn xe bắt đầu chuyển bánh, anh em chúng tôi không kịp viết thư cho gia đình và chưa biết mình đi đâu và về đâu. Đúng 12h trưa, toàn xe dừng lại nghỉ ăn cơm trưa - chỉ có cục cơm vắt và tí mắm. Nghỉ một lát xong xe bắt đầu chuyển bánh. Đến 5h chiều, xe dừng lại ở cửa khẩu Đồn 23 cho anh em nghỉ ngủ.
Sáng ngày 2/6/1986 - anh em chúng tôi tạm biệt đất mẹ Việt Nam, đến một nơi mà mình chưa từng đến, không biết bao giờ trở lại quê hương. Cứ vậy, đoàn xe tiếp tục lăn bánh qua những khu rừng già không một bóng người. Đường ở nơi đây xe chạy nghiêng qua nghiêng lại, toàn là ổ voi, mệt cả người. Đi xa xa vài đoạn lại gặp vài anh lính của mình chốt đường cho toàn xe đi qua vì sợ địch gài mìn hay phục kích. Xe chạy một ngày, dừng lại ở Trạm 6 để nghỉ.
Ăn cơm sáng mai xong, chúng tôi bắt đầu qua sông Mê Kông - con sông to lớn đến mức lúc tôi qua đất bạn không thể tưởng tượng nổi nó lại rộng đến thế. Rồi đoàn xe tiếp tục lăn bánh đến thị trấn Chép (Chhêb), nơi nhận quân của các Sư đoàn 307, 315. Tôi được biên chế về Trung đoàn 142, Sư đoàn 315.
Bắt đầu hành trình về Trung đoàn bộ 142, lần đầu tiên đi bộ mấy chục cây số thật là khổ, đường xá lầy lội vì ở đây là mùa mưa. Có mấy anh lính cũ dặn: "Cứ đi theo một hàng dọc, đi lệch coi chừng đạp mìn nha". Tôi nghỉ lại ở Trung đoàn bộ duy trì 1 tuần cho các tiểu đoàn về nhận quân. Sau đó, tôi được biên chế về Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 142. Lần này hành quân về Tiểu đoàn phải đi bộ gần 100 cây số - thật là khổ, đi đến nỗi lột giày đi chân không, nếu đi không thì nó nhẹ cũng được, đỡ được phần nào; đằng này phải mang súng đạn + ruột nghé gạo 7 ký nữa. Đi đến 1 tuần rồi cũng về tới đơn vị.
Sau đó, tôi được biên chế về Trung đội DKZ Hỏa lực của Tiểu đoàn. Sau hơn 2 tháng học chuyên môn + chính trị, xác định tư tưởng của người lính làm nhiệm vụ giúp bạn Campuchia, rồi chuyện gì xảy ra nó sẽ đến. Đúng 10h đêm ngày 9 tháng 9 năm 1986, đơn vị báo động hành quân chiến đấu, phối hợp với Đại đội 9 của Tiểu đoàn cấp tốc hành quân trong đêm. Dưới sự chỉ huy của đồng chí Tiểu đoàn phó Đinh Vũ Ban - quê huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam (cũ). Huy động súng lớn, sau đó trận pháo nổ như bắp rang - nào cối 82mm, nào 12ly7, AK-47. Lúc đó tôi run sợ vì mình là lính mới mà. Đánh được khoảng 30 phút, D6 (Tiểu đoàn 6) hô xung phong, đồng đội chúng tôi tràn lên tấn công theo lệnh chỉ huy của Tiểu đoàn. Địch cũng bắn trả lại quyết liệt nào B40 + AK của chúng. Sau 1h, đơn vị bắt sống được 5 tên Khơ-me Đỏ, số còn lại chạy mất. Có 5 tên dẫn về, mấy ngày sau đó bàn giao cho bạn. Rồi về đơn vị tiếp tục huấn luyện + công tác, chặt cây cối làm doanh trại.
Nói về chuyện đời lính chiến trường K, nỗi khổ mà tôi chưa từng nghĩ đến: áo quần không có để thay, hành quân tác chiến liên tục không có thời gian mà ghi thư cho gia đình. Vào tới mùa khô không có nước uống, đi tìm nước uống phải đi vài ba cây số, thậm chí uống cả nước chỗ trâu nằm. Tôi đã từng chứng kiến đồng đội mình hy sinh, tôi đau lòng lắm. Chiến tranh mà, cứ đi tìm địch mà đánh vì bọn nó cứ lủi sục, tập kích, gài mìn.
Đến cuối năm 1986, có lệnh hành quân chiến đấu, chi viện cho Trung đoàn 733 (E733), Sư đoàn 315. Lần này mới thấy thê thảm. Đơn vị D6 - E142 chúng tôi cách đơn vị E733 khoảng 10 cây số đường chim bay. Nghe tiếng súng liên tục, nào là pháo + máy bay oanh tạc của Thái Lan + Pôn Pốt đánh phá các chốt của E733 - F315, anh em ta thương vong hy sinh rất nhiều. Đơn vị D6 - E142, F315 chúng tôi cấp tốc hành quân bộ, vừa đến chân dốc của Trung đoàn 729 (E729), Sư đoàn 315. Pháo binh của ta và một dải xe của ta bị cháy vì trúng đạn pháo của địch. Vào tới sân bóng của E729, một số đồng đội ta hy sinh còn nằm đó chưa chuyển về tuyến sau được, không thể tưởng tượng được.
Vùng Ngã ba biên giới Lào - Campuchia - Thái Lan đồi núi rừng cây cổ thụ bạt ngàn mà không còn một cái cây nào hết, tất cả cây cối đều trọc lốc do pháo bắn và máy bay F-5 thả bom, còn máy bay L-19 oanh tạc trên đầu suốt ngày. Anh em chúng tôi toàn ở dưới hầm không dám ló lên trên vì sợ bom đạn địch. Cả tháng không có nước để tắm, ăn gạo sấy khô + lương khô, không dám nấu cơm vì sợ khói bốc lên bị phát hiện. Ngày thì nằm ẩn nấp, đêm thì gùi đạn để chuẩn bị trận lớn.
Kỷ niệm trận chiến Cao điểm 555 - nơi địch đang chiếm đóng. Đúng 10h pháo binh ta bắn tơi tả để cho bộ binh tấn công. Pháo ta ngừng bắn, bộ binh bắt đầu tràn lên đồi. Trên đồi không còn một ngọn cỏ. Lên tới đỉnh đồi, tôi thấy cảnh tượng thật ghê tởm của mấy xác địch. Tuy địch chạy nhưng bỏ lại nhiều đồ của Thái Lan như mì tôm + dầu ăn. Đơn vị lên chiếm lĩnh trận địa đúng 11h30, làm chủ hoàn toàn. Lúc đó hình như anh em chúng tôi không sợ chết - vì đã khét mùi thuốc súng...
Trận đánh lần tiếp theo vào tháng 4 năm 1987 tại Cao điểm 381. Đơn vị Tiểu đoàn 6 - Trung đoàn 142 chúng tôi hy sinh 2 đồng chí, bị thương 2 đồng chí. Trong đó có Thủ trưởng Đinh Vũ Ban (Tiểu đoàn phó). Chính bản thân tôi và đồng chí Nguyễn Văn Dũng - quê Thuận Hải (cũ) khiêng thủ trưởng Đinh Vũ Lan xuống trạm phẫu của Trung đoàn 733 (E733).
Thủ trưởng hỏi: "Anh em chết nhiều không em?", anh em chúng tôi không dám nói thật, sợ thủ trưởng buồn mà lo. Tại Cao điểm 381 không cho thủ trưởng xuống, lúc đó máy bay L-19 của địch oanh tạc trên đầu, pháo chụp của địch bắn liên tục. Không thể nào tả hết chuyện chiến trường K. Cả trung đội chúng tôi ngồi trong hầm nấp, máy bay của địch oanh tạc ném bom rung cả hầm, nhờ hầm kiên cố làm bằng cây to nên không sao cả. Ngày này qua ngày chứng kiến nhiều cảnh đồng đội bị thương, hy sinh trên chiến trường K, không thể nào tả hết chuyện đời lính trận nơi miền đất khách.
Tổ quốc ghi công những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc. Nỗi ám ảnh đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như ngày nào, kể cả trong giấc ngủ.


