Cựu chiến binh

Ký ức chiến trường qua lời kể của ông nội (1)

Hưng Yên21/12/2025Phạm Minh Anh (Lớp:8c-trường thcs Lương Thế Vinh ,xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi chiều khi tôi tan học về, tôi đều thấy ông ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc trước hiên nhà. Chiếc ghế đã cũ, bị thời gian mài mòn ở phần tay vịn, nhưng đó là nơi ông thích nhất, như gắn bó với cả một đời người. Ánh nắng cuối ngày rọi xuống, hắt lên mái tóc bạc của ông một màu vàng nhạt trầm ấm. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang dõi theo một điều gì đó rất xa, rất cũ. Tôi biết rằng trong những giây phút ấy, ông đang nhớ về những năm tháng bom đạn, về những sự hy sinh thầm lặng mà thế hệ ông đã trải qua để bảo vệ đất nước.

Ông kể rằng ngày nhập ngũ, ông mới mười tám tuổi – cái tuổi còn đầy mơ mộng nhưng cũng chất chứa lòng yêu nước mãnh liệt. Lần đầu tiên ông rời quê lâu như vậy, lòng rộn ràng xen lẫn lo âu. Mẹ ông cố giấu đi nỗi buồn, chỉ kịp dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay cũ mà bà đã dùng nhiều năm. Chiếc khăn nhỏ bé ấy theo ông suốt những năm hành quân, như mang theo hơi ấm của gia đình giữa muôn trùng gian khổ.

Hành quân qua Trường Sơn là quãng thời gian ông nhớ mãi. Đồi núi trập trùng trải dài vô tận, những con dốc cao dựng đứng, những cơn mưa rừng dai dẳng tưởng như không bao giờ dứt. Bom đạn của kẻ thù luôn chực chờ trên những đỉnh đồi, vang lên dữ dội lúc gần lúc xa. Nhưng chính trong hoàn cảnh hiểm nguy ấy, ông và đồng đội lại càng phải gắng gượng, càng phải giữ vững niềm tin vào lý tưởng chung.

Những người đồng đội là điều ông nhớ nhất. Họ không chỉ là bạn chiến đấu, mà là những người anh em thực sự. Trong những đêm hành quân dài, tiếng cười nhỏ nhẹ, câu nói bông đùa của họ giúp xua đi nỗi sợ hãi đang ẩn sâu trong lòng mỗi người. Họ chia nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước ít ỏi, cùng nhau vượt qua những ngày đói rét và bệnh tật.

Dù gian khổ, ông vẫn chưa bao giờ đánh mất niềm tin rằng hòa bình sẽ đến. Ông còn giữ một cuốn sổ nhỏ – nơi ông cẩn thận ghi tên từng người bạn đã đi cùng ông qua những năm tháng ác liệt. Có những cái tên được ghi lại rồi không bao giờ được gạch đi, vì họ mãi mãi nằm lại giữa rừng Trường Sơn. Có người trở về với vết thương không bao giờ lành. Nhưng tất cả đều mang chung một tinh thần: mạnh mẽ, kiên cường và giàu hi vọng.

Bây giờ, chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tôi, ông luôn là người anh hùng thầm lặng. Mái tóc ông bạc phơ theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên mỗi khi kể chuyện đời mình – đôi mắt của một người từng đi qua chiến tranh nhưng chưa bao giờ khuất phục trước khó khăn. Ngồi nghe ông kể, tôi hiểu hơn những hi sinh mất mát mà ông cha ta đã trải qua để có được cuộc sống bình yên hôm nay.

Đối với tôi, ông không chỉ là người thân yêu mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và sự nhân hậu. Những câu chuyện của ông nhắc tôi phải biết trân trọng từng phút giây trong cuộc sống, phải sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với bản thân và với những người xung quanh.

“Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng những kỉ niệm của ông vẫn sống mãi trong trái tim tôi. Tôi tự hào vì được làm cháu của ông – người đã đi qua chiến tranh bằng cả sự kiên định và tình yêu cuộc sống

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn