Ký ức chiến trường Tây Nguyên
Ở tuổi bảy mươi bảy, mỗi khi tiếng mưa rơi trên mái nhà, ông Hoàng Văn Thái (Sinh năm 1940, nhập ngũ năm 1962, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) lại nhớ về những cơn mưa rừng Tây Nguyên của hơn nửa thế kỷ trước.
Ông từng là người lính bộ binh, cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng đại ngàn, nơi những cây cổ thụ che kín bầu trời và những con đường đất đỏ kéo dài bất tận. Ngày ấy, chiếc ba lô trên vai không chỉ có lương khô, bi đông nước và vài bộ quần áo, mà còn mang theo nỗi nhớ quê hương cùng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ông nhớ những đêm hành quân trong rừng sâu. Cả đơn vị đi nối hàng dài, không ai được bật đèn hay nói chuyện lớn. Chỉ có tiếng côn trùng, tiếng suối chảy và tiếng bước chân lặng lẽ hòa vào màn đêm.
Cuộc sống giữa đại ngàn đầy gian khó. Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo không kịp khô, đường trơn lầy lội. Có những đợt sốt rét khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức. Nhưng chưa bao giờ họ để một đồng đội ở lại phía sau. Người khỏe dìu người yếu, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và động viên nhau vượt qua thử thách.
Điều khiến ông day dứt nhất không phải là những tháng ngày gian khổ, mà là những người đồng đội đã không còn trở về.
Ông vẫn nhớ như in người tiểu đội trưởng luôn đi đầu mỗi lần hành quân, người chiến sĩ thông tin trẻ tuổi ôm cuộn dây băng qua những triền dốc, và anh quân y mang theo chiếc túi cứu thương đã sờn quai. Họ từng cùng nhau hẹn sẽ gặp lại sau ngày hòa bình, nhưng lời hẹn ấy mãi mãi còn dang dở.
Nhiều năm sau, ông trở lại Tây Nguyên.
Con đường đất đỏ ngày nào đã được mở rộng. Những buôn làng yên bình vang tiếng trẻ em đến trường. Những đồi cà phê, hồ tiêu và cao su trải dài trên các sườn đồi. Đại ngàn vẫn hùng vĩ, nhưng giờ đây chỉ còn tiếng gió và tiếng chim rừng.
Ông đứng lặng trên một ngọn đồi, nơi đơn vị từng dừng chân. Gió thổi qua những tán cây, mang theo mùi hương của đất đỏ sau cơn mưa. Ông cúi xuống nhặt một nắm đất, siết chặt trong lòng bàn tay.
"Đất này đã ôm lấy biết bao tuổi xuân của đồng đội tôi," ông khẽ nói.
Trở về quê, ông thường kể cho con cháu nghe về Tây Nguyên. Ông không kể để nhắc lại nỗi đau của chiến tranh, mà để các cháu hiểu giá trị của hòa bình và sự đoàn kết. Ông mong các thế hệ sau sẽ gìn giữ những thành quả mà biết bao người đã đánh đổi bằng tuổi trẻ và cả cuộc đời.
Đối với ông, Tây Nguyên không chỉ là một chiến trường cũ.
Đó là nơi có những bước chân hành quân của tuổi hai mươi, có tình đồng đội được thử thách trong gian khó và có những người lính đã gửi lại tuổi xuân giữa đại ngàn.
Chiến tranh đã lùi xa, rừng già vẫn xanh, đất đỏ vẫn bền bỉ qua năm tháng. Nhưng trong trái tim người cựu chiến binh, ký ức về chiến trường Tây Nguyên sẽ mãi là ngọn lửa âm ỉ, nhắc ông sống xứng đáng với những người đồng đội đã không còn trở về và nhắc các thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.



