Ký ức Chiến trường Vị Xuyên của người lính Trung đoàn 149, Sư đoàn 356
Ký ức về chiến trường Vị Xuyên của người lính của Trung đoàn 149, Sư đoàn 356
Trong căn nhà nhỏ nằm bên sườn đồi ở thôn Ken 2, xã Chiềng Ken, cựu chiến binh Vương Văn Sung – người lính của Trung đoàn 149, Sư đoàn 356 năm xưa – trầm ngâm bên ấm nước chè xanh. Thời gian dù đã lùi xa gần bốn mươi năm, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên - Hà Giang, đôi mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào lẫn những nỗi xót xa khó tả.
Tuổi trẻ lên đường - tiếng gọi Tổ quốc thiêng liêng
Ông Sung sinh ngày 1/1/1963, trong một gia đình thuần nông ở thôn Ken 2. Những năm đầu thập niên 80, đất nước bước vào giai đoạn chiến sự căng thẳng ở biên giới phía Bắc. Chàng trai Sung khi ấy mới tròn 21 tuổi, sức vóc cường tráng, trong lòng đầy tinh thần xung phong.
Tháng 2 năm 1984, ông nhận lệnh nhập ngũ. Tối trước ngày lên đường, mẹ ông không ngủ được, cứ ngồi bên bếp lửa sưởi ấm đôi bàn tay nứt nẻ của con trai. Ông kể lại:
“Mẹ bảo: Đi thì cố gắng giữ gìn, nhớ quê, nhớ nhà, nhưng quan trọng nhất là giữ lấy đồng đội và Tổ quốc. Mẹ chờ con về… Tôi ôm mẹ mà nghẹn không nói được câu nào.”
Đó là bước chân đầu tiên của ông trên con đường trở thành người lính trận mạc.
Hành quân vào chảo lửa Vị Xuyên - nơi “mỗi mét đất được đổi bằng máu”
Sau thời gian huấn luyện, ông Sung được biên chế về Trung đoàn 149, Sư đoàn 356, Đoàn 235, đơn vị nổi tiếng kiên cường ở mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang. Năm 1984–1985 là thời điểm chiến sự ác liệt nhất. Những điểm cao 772, 685, 233… trở thành “túi bom”, nơi quân địch ra sức bắn phá để lấn chiếm từng hốc đá, từng chiến hào.
Ông Sung nhớ như in:
“Đá tai mèo sắc lắm. Mọi thứ đều ngổn ngang. Đêm ngủ thì đào hốc đá làm hầm, ngày bò lên chiếm điểm chốt. Đạn pháo như cơm bữa, có hôm địch bắn cả nghìn quả, đất đá bay mù trời.”
Một trận đánh mà ông không bao giờ quên diễn ra ở khu vực điểm cao 685 vào đầu năm 1985. Đơn vị ông nhận nhiệm vụ áp sát, giữ sườn đồi phía Nam để mở đường cho mũi tiến công chính.
Trời mưa lạnh, sương đặc quánh như có thể cắt bằng dao. Ông Sung cùng đồng đội lầm lũi bò qua từng mô đá. Tiếng pháo từ phía đối phương nện xuống liên hồi. Bỗng một quả pháo rít lên, nổ chát chúa ngay gần tổ trinh sát của ông.
“Tôi chỉ kịp nghe tiếng ‘ẦM’ rồi thấy toàn thân tê rần. Đất đá vùi cả nửa người. Lúc được đồng đội kéo ra, mắt tôi mở không nổi vì máu chảy xuống mặt. Tai ù đi, chỉ nghe tiếng đồng đội gọi: Sung ơi, cố lên!”
Vụ nổ khiến ông bị đa chấn thương, sức khỏe giảm sút nặng, được xác định là thương binh mất sức 3/4.
Ngày rời chiến trường - nước mắt của người lính sống sót
Tháng 8 năm 1986, ông Sung rời quân ngũ, kết thúc hơn hai năm đầy khói lửa trên mặt trận Vị Xuyên. Trở về quê, ông bước xuống chiếc xe khách cũ kỹ, nhìn lại đôi tay đầy vết sẹo mà nghẹn ngào:
“Tôi may mắn sống sót, nhưng nhiều đồng đội của tôi thì mãi mãi nằm lại ở những khe đá Vị Xuyên…”
Những đêm đầu về nhà, ông thường giật mình tỉnh giấc vì tiếng pháo tưởng như còn vang vọng đâu đây. Mẹ ông ôm con trai vào lòng, vuốt tóc rồi nói: “Về được là mừng rồi con ạ!” – câu nói khiến ông bật khóc như đứa trẻ.
Vượt lên thương tật - xây dựng cuộc sống mới
Mang trong mình vết thương chiến tranh, sức khỏe giảm sút, nhưng người lính Vương Văn Sung không hề khuất phục. Ông học cách làm ruộng, trồng ngô trên nương đá, chăn nuôi để nuôi gia đình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng ông luôn giữ tác phong kỷ luật, trách nhiệm của người lính năm xưa.
Ông còn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh xã, vận động con cháu và thanh niên trong thôn sống đoàn kết, chăm làm ăn, tránh xa tệ nạn. Nhiều thanh niên trong thôn Ken 2 xem ông như tấm gương về nghị lực và lòng yêu nước.
Nhắc lại những năm tháng chiến tranh, ông chỉ nói:
“Tôi không hối tiếc gì cả. Bảo vệ biên cương, giữ đất cho Tổ quốc là vinh dự của đời người lính.”
Dấu ấn còn mãi với thời gian
Hôm nay, khi đứng giữa mảnh đất quê hương bình yên, ông Sung vẫn lặng người mỗi khi nghe đồng đội tìm được hài cốt liệt sĩ ở Vị Xuyên. Với ông, đó không chỉ là quá khứ mà là một phần máu thịt đã hòa vào núi rừng.
Câu chuyện về cựu chiến binh Vương Văn Sung - người lính của Trung đoàn 149, Sư đoàn 356 - là câu chuyện của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã dâng hiến tuổi xuân cho đất nước. Những vết sẹo trên cơ thể ông, dù đau đớn, nhưng cũng là minh chứng bất tử cho tinh thần “Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”, câu nói đã trở thành biểu tượng của người lính Vị Xuyên.



