Cựu chiến binh

Ký ức cố đô

Ký ức từ rừng sâu đến cố đô Vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Thái rời vùng quê chiêm trũng Ninh Bình khi vừa tròn mười tám tuổi. Ông mang theo trong ba lô một nắm đất đỏ từ chân núi Trường Yên như một lời thề sẽ trở về. Suốt những năm tháng ở chiến trường Nam Bộ, ông làm lính trinh sát. Có những đêm nằm phục kích giữa rừng già, tiếng lá khô xào xạc khiến ông nhớ da diết tiếng mái chèo khua nước trên dòng sông Ngô Đồng. Ông kể: "Trong những lúc ranh giới giữa sự sống và c

Ninh Bình05/05/2026Nguyễn Phúc An (ĐOÀN XÃ GIAO BÌNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức từ rừng sâu đến cố đô

Vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Thái rời vùng quê chiêm trũng Ninh Bình khi vừa tròn mười tám tuổi. Ông mang theo trong ba lô một nắm đất đỏ từ chân núi Trường Yên như một lời thề sẽ trở về.

Suốt những năm tháng ở chiến trường Nam Bộ, ông làm lính trinh sát. Có những đêm nằm phục kích giữa rừng già, tiếng lá khô xào xạc khiến ông nhớ da diết tiếng mái chèo khua nước trên dòng sông Ngô Đồng. Ông kể:

"Trong những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như tờ giấy, chính hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng ở Tam Cốc đã giúp tôi giữ vững tay súng."

Trở về giữa lòng di sản

Hòa bình lập lại, ông trở về với một vết sẹo dài bên hông và một tinh thần thép. Thay vì chọn cuộc sống nghỉ ngơi, ông Thái tình nguyện tham gia vào tổ bảo vệ rừng đặc dụng hoa lư.

Hàng ngày, người dân địa phương lại thấy bóng dáng người cựu binh với bộ quân phục cũ đã sờn vai, lội qua những đầm nước, leo lên những vách đá tai mèo dựng đứng để bảo vệ đàn voọc mông trắng quý hiếm. Với ông, bảo vệ màu xanh của quê hương cũng chính là bảo vệ những gì đồng đội ông đã ngã xuống để giữ gìn.

Một buổi chiều bên dòng Sào Khê

Vào một buổi chiều tím ngắt trên dòng Sào Khê, khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất, ông Thái không chỉ tay vào những tấm bằng khen treo trên vách nứa. Ông chỉ tay ra phía cánh đồng, nơi những du khách đang thong dong ngắm cảnh và những đứa trẻ đang đạp xe đi học:

• Sự bình yên: Đó là món quà lớn nhất mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng thanh xuân.

• Sự tiếp nối: Ông thường dạy con cháu rằng, người lính

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn