Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC CÒN LẠI TỪ CÁNH ĐỒNG CHẾT BA CHÚC

Trong lịch sử đau thương của biên giới Tây Nam, vụ thảm sát Ba Chúc (An Giang) năm 1978 là một vết sẹo chưa bao giờ lành. Dưới đây là bài văn viết theo lời kể của một nhân chứng sống sót sau sự kiện kinh hoàng đó.

Lai Châu07/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Ba Tấn (tên thật là Nguyễn Văn Tấn), sinh năm 1945, quê quán tại xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Đã gần nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi gió chiều thổi qua vùng núi Tượng, tim tôi vẫn thắt lại. Những ký ức về 12 ngày đêm máu lệ năm 1978 ấy không phải là chuyện của quá khứ, nó là nỗi đau vẫn sống trong tôi mỗi ngày.

Vào cuối tháng 4 năm 1978, khi tiếng súng của quân Pol Pot (Khmer Đỏ) tràn sang biên giới, cả vùng Ba Chúc hiền hòa bỗng chốc biến thành địa ngục. Tôi vẫn nhớ như in cái mùi khói khét lẹt và tiếng la hét xé lòng. Lúc đó, hàng ngàn người dân quê tôi, trong đó có gia đình tôi, chỉ kịp vơ vội vài thứ rồi chạy vào chùa Phi Lai và chùa Tam Bửu với hy vọng cửa Phật từ bi sẽ che chở cho những người dân vô tội.

Nhưng bọn ác thú Pol Pot không màng đến thánh linh. Tôi tận mắt chứng kiến chúng xông vào chùa, dùng báng súng, dùng gậy gộc và những nhát dao tàn ác để tước đi mạng sống của đồng bào tôi. Tiếng trẻ con khóc thét rồi lịm dần, tiếng những người mẹ van xin vô vọng... tất cả vẫn còn vang vọng trong đầu tôi như mới vừa hôm qua.

Gia đình tôi có tất cả 7 người, nhưng sau cuộc càn quét ấy, chỉ còn mình tôi sống sót. Tôi may mắn nằm vùi dưới đống thi thể của chính người thân và bà con lối xóm. Máu người chảy tràn trên nền đất, mằn mặn và nồng nặc. Suốt mấy ngày đêm núp trong bụi rậm và các khe đá trên núi Tượng, tôi sống bằng nước mưa và hy vọng mong manh. Tôi đã nhìn thấy cánh đồng quê hương mình, vốn là nơi lúa chín vàng, giờ đây chỉ còn là những "cánh đồng chết".

Khi quân tình nguyện Việt Nam đánh đuổi được bọn Pol Pot, tôi bước ra từ hang đá. Cảnh tượng trước mắt khiến một người đàn ông như tôi quỵ ngã: hơn 3.000 người dân vô tội đã bị sát hại dã man. Những nấm mồ tập thể vội vã, những mảnh khăn tang trắng xóa cả một vùng quê nghèo.

Giờ đây, ở tuổi ngoài 80, tôi vẫn sống tại mảnh đất Ba Chúc này. Mỗi lần đứng trước Nhà mồ Ba Chúc, nhìn vào những bộ hài cốt của người thân và đồng bào, tôi lại tự nhủ rằng mình phải sống để kể lại câu chuyện này. Không phải để gieo rắc hận thù, mà để thế hệ mai sau biết trân trọng giá trị của hòa bình, để hiểu rằng đất nước này đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu xương máu.

Ký ức của tôi là ký ức của một người từ cõi chết trở về, mang theo hơi ấm của những người đã khuất để nhắc nhở thế gian về sự tàn khốc của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC CÒN LẠI TỪ CÁNH ĐỒNG CHẾT BA CHÚC | Câu chuyện thời hoa lửa