Ký ức còn mã
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Cù Chính Lan hy sinh. Chiến trường năm xưa đã thay đổi. Những con đường từng in dấu chân người lính giờ đã có những ngôi nhà, những con đường mới. Những người đồng đội từng sát cánh bên anh cũng dần già đi.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Cù Chính Lan hy sinh.
Chiến trường năm xưa đã thay đổi.
Những con đường từng in dấu chân người lính giờ đã có những ngôi nhà, những con đường mới. Những người đồng đội từng sát cánh bên anh cũng dần già đi.
Nhưng có một điều không dễ mất đi.
Đó là ký ức.
Mỗi khi nhắc đến Cù Chính Lan, người ta lại nhớ về một người lính trẻ quê Quỳnh Đôi, Nghệ An.
Anh ra đi khi mới hai mươi tuổi.
Tuổi đời ngắn ngủi, nhưng những năm tháng ấy đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử.
Trong ký ức của đồng đội, Cù Chính Lan không chỉ là một người có chiến công.
Anh còn là người tiểu đội trưởng luôn quan tâm đến anh em, biết động viên mọi người trong những lúc khó khăn và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đến cùng.
Trận đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951 trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời anh.
Sau trận đánh, Cù Chính Lan hy sinh.
Quê hương Quỳnh Đôi mất đi một người con.
Đơn vị mất đi một người đồng đội.
Gia đình mất đi một người thân.
Nhưng đất nước có thêm một tấm gương để các thế hệ sau nhắc nhớ.
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ đó, câu chuyện về anh được truyền lại qua nhiều thế hệ.
Một người thầy kể cho học sinh.
Một cựu chiến binh kể cho thanh niên.
Một người cha kể cho con mình nghe về người lính tuổi hai mươi.
Mỗi người có thể kể bằng một cách khác nhau.
Nhưng điều họ muốn trao lại đều giống nhau:
Hãy nhớ những người đã hy sinh và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Ký ức không phải lúc nào cũng nằm trong những tượng đài lớn.
Đôi khi ký ức chỉ là một câu chuyện được kể bên gia đình.
Một cái tên được nhắc trong buổi sinh hoạt truyền thống.
Một nén hương đặt trước bia tưởng niệm.
Một người trẻ đứng trước di tích lịch sử và tự hỏi:
“Những người ngày ấy đã sống như thế nào?”
Và rồi câu chuyện về Cù Chính Lan lại bắt đầu.
Một người lính tuổi hai mươi.
Một người con của Quỳnh Đôi.
Một người đồng đội.
Một người anh hùng.
Năm tháng có thể làm phai màu những dấu tích của chiến tranh, nhưng không thể xóa đi những giá trị mà con người đã để lại.
Ký ức còn mãi khi được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và câu chuyện về Cù Chính Lan vẫn còn được kể hôm nay, để nhắc chúng ta rằng hòa bình đáng quý biết bao, và tuổi trẻ càng có ý nghĩa khi biết sống có trách nhiệm với quê hương, cộng đồng và đất nước.



