KÝ ỨC CÒN MÃI CỦA NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, bác Trần Văn Dũng vẫn nhớ như in những chuyến xe trên tuyến đường Trường Sơn, những người đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khó và những bài học theo bác suốt cuộc đời.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Dũng, những năm tháng làm người lính vận tải chính là quãng thời gian như thế.
Nhiều người thường nghĩ rằng điều đáng nhớ nhất của chiến tranh là những trận đánh.
Nhưng với bác Dũng, điều còn đọng lại sâu sắc nhất lại là những con đường đã đi qua và những người đồng đội đã cùng mình vượt qua mọi gian khó.
Đó là những người đã cùng thức trắng trong những đêm hành quân.
Cùng sửa xe giữa rừng sâu.
Cùng chia nhau từng ngụm nước giữa mùa khô Trường Sơn.
Và cùng động viên nhau trong những thời khắc khó khăn nhất.
Bác vẫn nhớ những chuyến xe nối đuôi nhau trong đêm.
Những cung đường quanh co giữa núi rừng.
Những đoạn dốc dài tưởng như không có điểm kết thúc.
Mỗi chuyến đi đều mang theo trách nhiệm lớn lao.
Bởi phía sau thùng xe là hàng hóa phục vụ chiến trường.
Là niềm tin của đồng đội nơi tuyến trước.
Có những đêm trời tối đến mức không nhìn rõ mặt người.
Có những ngày mưa rừng kéo dài khiến đường sá lầy lội.
Có những lúc xe gặp sự cố giữa nơi heo hút.
Nhưng chưa bao giờ mọi người nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Điều khiến bác Dũng xúc động nhất là tình đồng đội.
Trong chiến tranh, những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã trở thành anh em một nhà.
Họ sẵn sàng giúp đỡ nhau mà không cần tính toán.
Sẵn sàng dừng lại vì đồng đội phía sau.
Sẵn sàng chia sẻ những gì mình có.
Có những người sau này vẫn còn gặp lại.
Có những người chỉ còn sống trong ký ức.
Nhưng tất cả đều để lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng bác.
Mỗi lần nhắc lại, bác vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt.
Từng giọng nói.
Từng kỷ niệm đã cùng nhau trải qua.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Nam Định.
Cuộc sống dần trở lại bình yên.
Bác tham gia lao động sản xuất.
Xây dựng gia đình.
Nuôi dạy con cháu trưởng thành.
Giống như nhiều cựu chiến binh khác, bác bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng những bài học từ thời quân ngũ chưa bao giờ phai nhạt.
Đó là tính kỷ luật.
Là tinh thần trách nhiệm.
Là sự kiên trì.
Và là ý chí vượt qua khó khăn.
Những điều ấy đã giúp bác vững vàng trong suốt chặng đường sau chiến tranh.
Nhiều năm qua, mỗi khi có dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, bác thường kể lại những câu chuyện về tuyến đường Trường Sơn.
Không phải để nói về sự gian khổ.
Mà để giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Bác luôn nhấn mạnh rằng:
Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Đó là thành quả của biết bao thế hệ đã hy sinh và cống hiến.
Khi được hỏi điều gì khiến bác tự hào nhất trong cuộc đời, bác Dũng chỉ mỉm cười hiền hậu.
Rồi chậm rãi nói:
“Tôi tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ của một người lính và được sống bên những người đồng đội tuyệt vời.”
Câu trả lời giản dị ấy khiến nhiều người xúc động.
Bởi phía sau nó là cả một thời tuổi trẻ đã dành cho Tổ quốc.
Là những năm tháng không quản ngại gian khó trên tuyến đường Trường Sơn.
Là những ký ức sẽ theo bác suốt cuộc đời.


