KÝ ỨC CÒN MÃI CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, bác Phạm Thị Ngọc vẫn nhớ như in những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn. Đó là ký ức về những người đồng đội, những nhiệm vụ gian khó và những bài học đã theo bác suốt cuộc đời.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Ngọc, những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng điều đáng nhớ nhất của chiến tranh là những sự kiện lớn.
Nhưng với bác Ngọc, điều còn đọng lại sâu sắc nhất lại là hình ảnh của những con người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy.
Đó là những người đồng đội đã cùng lao động dưới mưa rừng.
Cùng san lấp những hố bom trên tuyến đường vận tải.
Cùng chia nhau từng ngụm nước giữa những ngày hành quân gian khó.
Và cùng động viên nhau vượt qua mọi thử thách.
Bác vẫn nhớ những buổi sáng thức dậy giữa rừng sâu.
Những con đường đất đỏ còn đẫm sương đêm.
Những chiếc cuốc, chiếc xẻng đã theo mọi người suốt những tháng năm làm nhiệm vụ.
Mỗi ngày đều bắt đầu bằng công việc.
Và kết thúc bằng niềm tin rằng ngày mai đất nước sẽ gần hơn với hòa bình.
Có những hôm công việc kéo dài từ sáng đến tối.
Có những đêm phải thức trắng vì nhiệm vụ khẩn cấp.
Có những lúc tưởng chừng như không còn đủ sức để tiếp tục.
Nhưng rồi mọi người vẫn đứng dậy.
Vẫn tiếp tục công việc.
Bởi ai cũng hiểu mình đang góp một phần nhỏ bé cho đất nước.
Điều khiến bác Ngọc xúc động nhất là tình đồng đội.
Trong chiến tranh, những người xa lạ từ nhiều vùng quê khác nhau đã trở thành người thân của nhau.
Họ cùng chia sẻ khó khăn.
Cùng động viên nhau khi mệt mỏi.
Cùng vui khi hoàn thành nhiệm vụ.
Và cùng vượt qua những ngày tháng gian nan nhất của tuổi trẻ.
Có những người sau chiến tranh vẫn còn gặp lại.
Có những người chỉ còn sống trong ký ức.
Nhưng tất cả đều để lại những dấu ấn không thể phai mờ trong lòng bác.
Mỗi lần nhớ lại, bác vẫn thấy như những năm tháng ấy chỉ vừa mới hôm qua.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Ngọc trở về quê hương.
Cuộc sống dần trở lại bình yên.
Bác xây dựng gia đình.
Lao động sản xuất.
Nuôi dạy con cháu trưởng thành.
Nhưng những bài học từ những năm tháng thanh niên xung phong chưa bao giờ mất đi.
Đó là tinh thần trách nhiệm.
Là sự kiên trì.
Là ý chí vượt khó.
Và trên hết là tình yêu quê hương đất nước.
Những điều ấy đã giúp bác vượt qua nhiều thử thách trong cuộc sống sau này.
Nhiều năm qua, mỗi khi có dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, bác thường kể lại những câu chuyện giản dị của mình.
Không phải để nhắc về những khó khăn đã trải qua.
Mà để nhắc mọi người biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Bởi hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao công sức, hy sinh của nhiều thế hệ.
Khi được hỏi điều gì khiến bác tự hào nhất trong cuộc đời, bác Ngọc luôn mỉm cười hiền hậu.
Rồi chậm rãi nói:
“Tôi tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được sống có ích cho đất nước.”
Câu trả lời giản dị ấy khiến nhiều người xúc động.
Bởi phía sau nó là cả một quãng đời đầy nỗ lực và cống hiến.
Là những tháng năm thanh xuân đã gửi lại giữa núi rừng Trường Sơn.
Là những kỷ niệm sẽ không bao giờ phai nhạt.
Lắng nghe câu chuyện của bác Phạm Thị Ngọc, người ta hiểu rằng giá trị lớn nhất mà những năm tháng chiến tranh để lại không phải là những phần thưởng hay danh hiệu.
Mà là lòng yêu nước.
Là tinh thần đoàn kết.
Là ý chí vượt qua mọi khó khăn vì mục tiêu chung.
Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa.
Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình cho Tổ quốc vẫn còn sống mãi trong trái tim người thanh niên xung phong năm xưa.
Và câu chuyện của bác Phạm Thị Ngọc sẽ tiếp tục được kể lại như một lời nhắc nhở về trách nhiệm, lòng biết ơn và giá trị thiêng liêng của hòa bình.



