Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ký ức còn ở lại: Một lần đến Tam Ngãi để hiểu sâu hơn về chiến tranh

Sau tất cả những câu chuyện đã nghe, những con người đã gặp, điều đọng lại trong tôi không phải là sự dữ dội của chiến tranh, mà là những khoảng lặng rất dài mà nó để lại. Ở Tam Ngãi, mọi thứ hôm nay dường như đã yên bình. Nhưng càng yên bình, tôi càng cảm nhận rõ hơn những mất mát của một thời không thể nào quên.

Vĩnh Long23/03/2026Kim Thái Nguyên (Phường Nguyệt Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Nguyễn Thị Út, người ta thường nghĩ ngay đến hình ảnh một nữ anh hùng kiên cường, một người mẹ vừa chiến đấu vừa nuôi con giữa bom đạn. Nhưng với tôi, sau chuyến đi này, hình ảnh ấy không còn chỉ là biểu tượng. Nó trở nên gần gũi hơn, đời thường hơn, và cũng nhiều trăn trở hơn. Tôi nghĩ nhiều về sự lựa chọn của bà. Trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh, lựa chọn cầm súng là điều tất yếu. Nhưng phía sau lựa chọn ấy là những đứa con phải sống trong thiếu thốn, là những lần chia ly không hẹn ngày gặp lại. Không ai có thể nói điều đó là dễ dàng, và cũng không thể đo đếm được cái giá phải trả. Thế nhưng, nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, có lẽ tôi cũng sẽ hiểu vì sao những con người như Út Tịch đã chọn con đường đó. Bởi khi đất nước còn chưa yên, thì hạnh phúc riêng tư đôi khi phải gác lại. Và chính những sự hy sinh đó đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Đi qua những con đường làng, nhìn những mái nhà đơn sơ, những bến sông lặng lẽ, tôi chợt nhận ra một điều: chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức của nó vẫn còn hiện diện trong từng con người nơi đây. Không ồn ào, không bi lụy, mà lặng lẽ như dòng nước chảy. Tôi nhớ mãi ánh mắt của Hiển khi nhắc về mẹ – không phải là sự tự hào đơn thuần, mà là một nỗi nhớ rất sâu. Một nỗi nhớ của người con chưa kịp hiểu hết về mẹ thì đã phải xa mẹ mãi mãi. Có những khoảng trống trong cuộc đời mà thời gian không thể lấp đầy, và có lẽ, đó chính là điều mà chiến tranh để lại rõ nhất. Nhưng cũng chính từ những mất mát đó, tôi lại thấy được sức mạnh của con người. Những người con của Út Tịch không gục ngã, không sống trong quá khứ, mà tiếp tục đi về phía trước. Họ sống giản dị, chân chất, như bao người dân khác, nhưng trong họ luôn có một điều gì đó rất đặc biệt – một sự kiên cường đã được hun đúc từ chính hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Rời Tam Ngãi, tôi mang theo một cảm xúc rất khó gọi tên. Không phải là buồn, cũng không hẳn là vui, mà là một sự lắng đọng. Chuyến đi này giúp tôi hiểu rằng, để có được cuộc sống yên bình hôm nay, đã có biết bao con người phải đánh đổi. Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là nhớ đến họ như những anh hùng, mà là hiểu và trân trọng những gì họ đã trải qua – như những con người rất thật, rất đời.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn