Khác

ký ức cũ còn đó

thời mới nhập ngũ

Phú Thọ12/03/2026kha a sơn (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày ông rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nhớ lại quãng đời lính, ký ức hiện lên rõ nhất trong ông vẫn là những đêm hành quân lặng lẽ giữa rừng sâu.

Ông nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Khi ấy chiến tranh vẫn còn khốc liệt, và những chàng trai trẻ như đội của ông lên đường với một tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng. Đội của ông chưa từng trải qua chiến tranh, chưa hiểu hết những gian khổ phía trước, nhưng trong lòng ai cũng có một niềm tin giản dị: phải góp sức mình cho đất nước.

Đêm hành quân đầu tiên của đời lính là một kỷ niệm ông không bao giờ quên.

Hôm ấy, khi ánh chiều vừa tắt sau những dãy núi xa, đơn vị đội của ông nhận lệnh lên đường. Không có tiếng trống, không có lời hô vang. Chỉ có những người lính lặng lẽ khoác ba lô lên vai, kiểm tra lại súng đạn rồi nối thành một hàng dài bước vào rừng.

Con đường hành quân chỉ là một lối mòn nhỏ. Hai bên là những thân cây cao vút, tán lá dày đặc che kín bầu trời. Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng cũng khó lọt qua được lớp lá rừng dày đặc ấy.

Đội của ông đi trong bóng tối, chỉ thấy lờ mờ bóng người phía trước.

Không ai nói chuyện lớn tiếng. Trong chiến tranh, sự im lặng đôi khi là điều cần thiết. Chỉ có tiếng bước chân đều đều và tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân.

Ba lô trên vai nặng trĩu. Mồ hôi thấm ướt lưng áo dù đêm rừng khá lạnh. Có những đoạn đường dốc đứng khiến đội của ông phải bám vào rễ cây để leo lên.

Thỉnh thoảng, người đi đầu ra hiệu dừng lại. Cả đoàn lập tức đứng im giữa rừng, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.

Những lúc như vậy, rừng đêm trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Đối với một người lính trẻ lần đầu ra trận như ông, đó là những phút giây vừa hồi hộp vừa căng thẳng.

Nhưng nhìn những người đồng đội xung quanh – ai cũng bình tĩnh và vững vàng – ông bỗng thấy lòng mình vững hơn.

Đêm ấy đội của ông hành quân suốt nhiều giờ liền. Khi trời gần sáng, đơn vị mới dừng lại nghỉ tạm bên một con suối nhỏ.

Đội của ông ngồi xuống đất, tựa lưng vào ba lô. Không ai nói gì nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng mình vừa trải qua một chặng đường quan trọng của đời lính.

Sau này, đội của ông còn đi qua rất nhiều chặng hành quân khác. Có những chặng đường dài hơn, khó khăn hơn.

Nhưng đêm hành quân đầu tiên ấy vẫn là ký ức không bao giờ phai trong ông.

Bởi đó là đêm ông hiểu rằng: từ giây phút ấy trở đi, cuộc đời mình đã gắn với con đường của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ký ức cũ còn đó | Câu chuyện thời hoa lửa