Ký ức của các cựu binh tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
Chiến đấu không sợ hy sinh
Đã 50 năm trôi qua nhưng hình ảnh về trận đánh cuối cùng tại cầu Tân Cảng (nay là cầu Sài Gòn) vẫn còn in đậm trong tâm trí của cựu binh năm xưa – ông Đinh Giảng Hiếu, hiện là Phó Chủ nhiệm Câu lạc bộ truyền thống kháng chiến thành phố Thủ Đức, TP.HCM – một trong những người trực tiếp tham gia trận đánh.
Lúc ấy, đơn vị của ông là Tiểu đoàn 4, đứng chân tại Thủ Đức được giao nhiệm vụ chiều ngày 27/4 tiến công cầu Tân Cảng.
Với mục tiêu đó, cấp trên yêu cầu, sau khi nổ súng khoảng 3 giờ sáng, làm sao giữ được cầu tới 8 giờ sáng ngày 28/4. Nhưng thực tế đến ngày 30/4, bộ đội chủ lực mới tiến vào được khu vực Thủ Đức.
Chiến đấu trong vòng vây của địch, tới 8 giờ sáng ngày 28/4, địch bắt đầu phản công dữ dội bằng hải, lục, không quân, tàu chiến từ Tân Cảng bắn vào trận địa, pháo binh ở Thành Tuy Hạ - Cát Lái bắn vào và từng đoàn trực thăng bắn đạn chùm (hỏa tiễn) xuống trận địa.
Ông Hiếu nhớ lại: tới 8 giờ sáng ngày 28/4, bộ đội ta chưa vào tới nơi, anh em vẫn quyết tâm giữ cầu, đánh bật nhiều đợt xung phong của địa phương quân của tiểu khu Gia Định.
Đến 2 giờ chiều 28/4, chúng dùng Tiểu đoàn 12, Lữ đoàn 3 tiến công từ hướng đường Trần Não, Cầu Đen đánh thọc sườn, chia cắt đội hình Tiểu đoàn 4. Đến xế chiều, đạn dược còn rất ít, anh em phải “dè xẻn” từng viên đạn, nhiều chiến sĩ bị thương vong.
"Đêm đó, được lệnh rút toàn bộ Tiểu đoàn để bảo toàn lực lượng nhưng chúng tôi đã trong vòng vây của địch rồi, bây giờ muốn rút cũng không được. Do đó Trung đội chúng tôi được lệnh là đánh chặn địch, để cho đại bộ phận Tiểu đoàn rút ra được an toàn. Lúc đó khoảng 19h tối, Trung đội của chúng tôi phải tạt vào chùa Kỳ Quang, và quyết tâm tử thủ. Chi bộ đã ra nghị quyết tất cả đều chiến đấu đến hơi thở cuối cùng" - ông Hiếu cho biết.
Những ngày cuối cùng của chiến dịch, mặc dù địch bị phá vỡ từng mảng lớn, nhưng chúng vẫn cố co cụm và hô hào “tử thủ” để ngăn chặn làm giảm bước tiến công của quân ta. Ở cửa ngõ phía Tây Bắc Sài Gòn, căn cứ Đồng Dù được quân đội Việt Nam Cộng hòa ví như “cánh cửa thép” mà ta phải đập tan để thọc sâu vào nội đô Sài Gòn.



