Ký ức của cựu chiến binh
Tôi là Nguyễn Văn Hùng, năm nay 77 tuổi. Nhớ lại những năm tháng kháng chiến, lòng tôi vẫn còn rộn ràng những ký ức không thể phai. Năm 1966, khi mới 18 tuổi, tôi cùng nhóm thanh niên trong thôn tham gia dân quân để bảo vệ quê hương. Công việc của chúng tôi không chỉ là canh gác, mà còn đi tiếp tế lương thực, dẫn đường cho các cán bộ ra vào vùng hoạt động bí mật.
Một ký ức khó quên là mùa đông năm 1968, khi liên lạc bị gián đoạn, một tốp bộ đội vượt rừng về trú ẩn tại nhà kho của thôn. Đêm ấy, chúng tôi thức trắng cùng họ, mang gạo, bột sắn và thuốc băng bó. Có người bị thương nhẹ sau một trận nổ bẫy mìn, tôi và mấy người già trong làng phải thay nhau nấu cháo và băng bó vết thương. Tôi nhớ khuôn mặt họ lúc đó – kiệt sức nhưng vẫn kiên nghị, luôn động viên chúng tôi yên tâm làm nhiệm vụ.
Khi chiến tranh ác liệt, gia đình tôi cũng chịu mất mát: anh trai tôi bị thương và sau đó hy sinh trên đường vận chuyển đạn dược. Nỗi đau ấy theo suốt đời, nhưng nó cũng là động lực để tôi và nhiều người trong làng tiếp tục góp sức. Sau hoà bình, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp đường sá, phục dựng trường học nhỏ tại thôn để các cháu được đi học trở lại.
Ký ức đó dạy tôi về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và tình làng nghĩa xóm không bao giờ phai. Tôi mong lớp trẻ hôm nay hiểu và trân trọng những gì các thế hệ đi trước đã trải qua.



