Ký Ức Của Cựu Chiến Binh Nguyễn Văn Dũng
Ký Ức Của Cựu Chiến Binh Nguyễn Văn Dũng
Ông Nguyễn Văn Dũng sinh ngày 15 tháng 8 năm 1950 tại một vùng quê nghèo thuộc huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên trên mảnh đất biên giới oai hùng, khí phách cách mạng đã sớm ngấm vào máu thịt, thôi thúc cậu thanh niên trẻ đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Năm tháng bám trụ giữa đại ngàn Đầu năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, ông Dũng tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Nhờ sự mưu trí và sức khỏe dẻo dai, ông được phân công làm nhiệm vụ vệ binh bảo vệ Căn cứ Trung ương Cục miền Nam, ẩn mình sâu trong khu rừng Chàng Riệc thiêng liêng.
Dưới những tán cây săng lẻ và cẩm lai đan kín mặt trời, chàng trai trẻ sinh năm 1950 đã cùng đồng đội nếm trải những năm tháng gian khổ nhất của đời quân ngũ. Nhiệm vụ của ông là tuần tra, canh gác và bảo đảm an toàn tuyệt đối cho các cơ quan đầu não của cách mạng miền Nam. Dù phải đối mặt với những trận mưa bom B-52 rải thảm cày xới đất rừng, sự rình rập của thám báo hay những cơn sốt rét rừng thừa sống thiếu chết, ông Dũng và đồng đội chưa một lần rời bỏ vị trí. Họ sống dựa vào những củ mài, ngọn rau rừng và chia nhau từng viên thuốc đắng. Chính sự kiên trung, bám trụ kiên cường ấy của những người lính vệ binh đã góp phần bảo vệ an toàn "thủ đô kháng chiến", làm nên những thắng lợi mang tính bước ngoặt của dân tộc.
Người lính già vun đắp mầm xanh Mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối. Hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử, ông Nguyễn Văn Dũng xuất ngũ, mang theo những ký ức không thể phai mờ về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại dưới tán rừng Chàng Riệc.
Trở về cuộc sống đời thường tại chính quê hương Tân Biên, ông tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trên mặt trận mới. Dù mang trên mình vết thương chiến tranh, ông vẫn hăng say lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các phong trào xây dựng nông thôn mới tại địa phương. Đặc biệt, ông Dũng dành nhiều tâm huyết cho công tác Hội Cựu chiến binh, thường xuyên làm "người truyền lửa" tại các buổi sinh hoạt truyền thống cho học sinh, đoàn viên thanh niên trên địa bàn tỉnh Tây Ninh.
Mỗi lần có dịp dẫn các bạn trẻ thăm lại Căn cứ Trung ương Cục miền Nam, rảo bước trên con đường mòn quen thuộc, ông luôn rưng rưng dặn dò thế hệ đi sau:
"Rừng Chàng Riệc năm xưa đã chở che, ôm ấp chúng tôi qua lửa đạn. Đất nước hôm nay hòa bình, thế hệ các cháu phải nỗ lực học tập để trở thành những cây gỗ lớn vững chãi, tiếp tục che chở và xây dựng quê hương Tây Ninh thêm giàu đẹp."
Cuộc đời của cựu chiến binh Nguyễn Văn Dũng, từ một chiến sĩ vệ binh quả cảm chốn rừng thiêng nước độc đến một công dân gương mẫu thời bình, là minh chứng sống động cho tinh thần cống hiến không mệt mỏi. Những người lính như ông đã hóa thân thành những "giai điệu tự hào", viết nên khúc tráng ca thời hoa lửa sống mãi với thời gian.


