Ký ức của Cựu chiến binh Phạm Văn Chinh
Sau khi giải phóng Buôn Ma Thuột (10/3/1975), ông cùng các chiến sĩ trong Đại đội Pháo 23 ly, Binh trạm 37 được lệnh kéo pháo thần tốc vào tỉnh Đồng Nai để yểm trợ các cánh quân tiến vào Sài Gòn từ phía Đồng Nai. Ban đầu, ông được giao làm lính trinh sát phòng không trực tiếp tham gia các trận đánh với nhiệm vụ phát hiện máy bay địch, phân loại máy bay, tốc độ bay, từ đó báo lên cấp trên phân tích tình hình cho phương án chiến đấu.
Những ngày gần chiến thắng, hai bên đánh nhau rất ác liệt, giành giật trên từng trận địa. Trong một lần đi trinh sát, đồng đội bên mảng thông tin bị thương nặng. Trong tình thế nguy cấp, dù là lính trinh sát phòng không nhưng ông Chinh được giao nhiệm vụ nối dây thông tin hữu tuyến. Với sự nhanh nhẹn, am hiểu trận địa, ông nhanh chóng tìm ra đoạn dây bị đứt. Lúc này, máy bay địch vẫn điên cuồng thả bom, rừng cây nơi ông Chinh làm nhiệm vụ bị xới tung. Tuy nhiên, với sự quả cảm, ông vẫn bám trụ tới cùng. Để nối dây nhanh nhất có thể, ông dùng răng cắn vào dây cáp thay cho việc dùng kìm chuyên dụng phải thao tác lâu. Trong lúc gấp gáp, sợi cáp cứng đã khiến chiếc răng cửa của ông Chinh bị vỡ đôi, tóe máu.
Lại có những lần băng qua bom đạn để hoàn thành nhiệm vụ, khi ngoảnh lại đồng đội vừa chung lưng chiến đấu đã anh dũng hy sinh. Ông Chinh hồi tưởng: "Gian khổ, hiểm nguy rồi đối mặt với mất mát, hy sinh không biết bao nhiêu mà kể nhưng những người lính ngày ấy luôn có một niềm tin sắt đá rằng đất nước sẽ sớm thái bình". Vào thời khắc 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, cùng với cả nước, đại đội của ông Chinh vỡ òa trong niềm vui đại thắng.
Nhắc đến giây phút thiêng liêng, đôi mắt người lính già đỏ hoe xúc động.
Sau ngày giải phóng, đại đội của ông Chinh nhận được lệnh đóng quân tại thành phố Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai) vinh dự được bảo vệ Sài Gòn, bảo vệ thành quả cách mạng. Những ngày tháng không có bom rơi, đạn nổ nhưng lại là những ngày vô cùng căng thẳng bởi các thế lực thù địch, tàn dư của chế độ cũ vẫn chực chờ nổi dậy. Hơn ai hết, những người vừa bước ra từ cuộc chiến như ông Chinh hiểu giá trị lớn lao của những giây phút hòa bình hiện tại nên luôn nêu cao cảnh giác, ra sức giữ gìn thành quả, đề phòng mọi âm mưu chống phá, lật đổ của các thế lực thù địch. Phải đến gần 1 năm sau, khi tình hình ổn định trở lại, ông Chinh mới xuất ngũ, lên xe trở về quê hương…



