KÝ ỨC CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn Thanh niên, tôi có dịp gặp bác Lâm, một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Dù đã ngoài bảy mươi tuổi, bác vẫn giữ phong thái giản dị và ánh mắt đầy nghị lực. Khi được mời chia sẻ về những năm tháng chiến tranh, bác kể bằng giọng chậm rãi nhưng đầy cảm xúc.
Bác nhập ngũ khi mới mười chín tuổi. Ngày lên đường, hành trang của bác chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và lời dặn dò của mẹ.
Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường là chuỗi ngày gian khổ nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Bác kể về những đêm hành quân dưới mưa rừng, những lần vượt suối, băng qua bom đạn và những trận chiến mà đồng đội đã mãi mãi nằm lại.
Điều khiến bác nhớ nhất không phải là chiến công mà là tình đồng đội.
“Chúng tôi sống chết có nhau. Một miếng lương khô cũng chia đôi. Một người bị thương thì cả đơn vị tìm cách cứu bằng được.”
Khi nhắc đến những người đồng đội đã hy sinh, giọng bác chùng xuống.
Bác nói:
“Nhiều người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp thực hiện những ước mơ của mình.”
Cả hội trường lặng đi trước những lời chia sẻ chân thành ấy.
Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dựng cuộc sống mới. Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí.
Bác nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Các cháu được sống trong hòa bình là điều rất quý giá. Hãy học tập, lao động thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.”
Những lời dặn ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Ký ức của người cựu chiến binh không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến.
Đó là hành trang quý giá để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục bước đi trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.


