Cựu chiến binh

Ký ức của một cựu chiến binh sau ngày trở về

Nguyễn Thu Thủy

Quảng Ninh13/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức của một cựu chiến binh sau ngày trở về

Ngày trở về, ông chỉ mang theo một chiếc ba lô cũ, vài bộ quần áo bạc màu và một ký ức không bao giờ có thể cất đi.

Sau những năm tháng ở chiến trường, người lính trẻ năm nào nay đã trở thành một người đàn ông trầm lặng. Ông trở về quê trong một buổi chiều yên ả. Con đường làng vẫn vậy, hàng tre vẫn xào xạc trong gió, nhưng với ông, mọi thứ vừa thân thuộc vừa xa lạ.

Mẹ ông đứng trước cổng. Bà không khóc. Bà chỉ đưa tay chạm lên vai con, rồi nói một câu rất khẽ:

“Về là tốt rồi con…”

Ông cúi đầu. Bao nhiêu lời muốn nói bỗng nghẹn lại.

Ở chiến trường, ông từng chứng kiến những người đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về gia đình. Có người luôn giữ trong túi áo tấm ảnh mẹ già. Có người trước giờ chiến đấu vẫn nhắc về một mái nhà, một người vợ, một đứa em đang chờ mình trở về.

Những ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng còi tàu chạy qua làng, ông lại nhớ đến những chuyến hành quân năm xưa. Ông nhớ những đêm ngủ vội bên đường, nhớ những bữa cơm đơn sơ giữa rừng, nhớ tiếng gọi nhau của đồng đội trong những giờ phút khốc liệt nhất.

Nhưng ông cũng nhớ những điều bình dị: một ngụm nước được chuyền tay giữa đường hành quân, một mẩu thư nhà được đọc đi đọc lại, một bàn tay đồng đội đặt lên vai trước giờ xuất trận.

Đối với ông, đó chính là những năm tháng không thể nào quên.

Bây giờ, ông sống một cuộc đời bình dị. Sáng chăm vườn, chiều ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ trong xóm chạy chơi. Những đứa trẻ ấy lớn lên trong tiếng cười, trong trường học, trong những con đường bình yên mà thế hệ của ông từng mơ ước.

Có lần một đứa cháu hỏi:

“Ông ơi, ông có nhớ chiến trường không?”

Ông im lặng một lúc rồi trả lời:

“Ông nhớ đồng đội. Còn chiến tranh thì không ai muốn nhớ.”

Ngoài sân, nắng vẫn vàng trên những tán cây. Tiếng trẻ con vang lên trong trẻo.

Ông nhìn chúng thật lâu.

Có lẽ, điều khiến ông tự hào nhất sau tất cả những năm tháng đã đi qua không phải là những chiến công, mà là được trở về và nhìn thấy quê hương sống trong hòa bình.

Và ông hiểu rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là điều được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng nước mắt và bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Vì thế, ký ức của những người lính trở về không chỉ để kể về một thời chiến tranh.

Mà còn để nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng hai chữ “hòa bình”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn