Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức của một Cựu chiến binh trên đường hành quân từ hậu phương ra tiền tuyến

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của quân đội ta, của Nhân dân ta là những chặng đường đầy gian nan và ác liệt. Quân đội ta đã vượt dãy Trường Sơn, hành quân đèo bợt, vượt hàng nghìn ki-lô-mét từ Bắc vào Nam, xông pha mưa bom bão đạn để chiến đấu, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Binh nhất Phạm Văn Sơn - cựu chiến binh - có những ký ức không bao giờ quên.

Hải Phòng20/11/2025Nguyễn Thị Mai Chi (Đoàn xã Phú Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của quân đội ta, của Nhân dân ta là những chặng đường đầy gian nan và ác liệt. Quân đội ta đã vượt dãy Trường Sơn, hành quân đèo bợt, vượt hàng nghìn ki-lô-mét từ Bắc vào Nam, xông pha mưa bom bão đạn để chiến đấu, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Binh nhất Phạm Văn Sơn - cựu chiến binh - có những ký ức không bao giờ quên.

Ông sinh năm 1955 tại xã Tứ Kỳ, thành phố Hải Phòng. Năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, ông viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ với thể lực nhỏ bé: cân nặng 39kg, cao 1m47; được huấn luyện tại Trung đội 2, Đại đội 3, Tiểu đoàn 561, Quân khu 3. Sau hơn 3 tháng huấn luyện, đến ngày 02/08/1972, đơn vị được lệnh hành quân vào chiến trường Miền Nam. Sau hơn 1 tháng hành quân bộ, đoàn quân mới đến Quảng Bình, di chuyển sang Lào, Campuchia. Đến tháng 12/1972, đơn vị ông được bổ sung vào Trung đoàn 3 tỉnh Long An.

Trên đường hành quân, khó khăn chồng chất. Khi nghỉ chân tại tỉnh Svangrieng (Campuchia), Tiểu đoàn bị một phi đội máy bay B52 đánh phá. Nơi trú ẩn chỉ có một bụi rậm, rất may cho đơn vị chỉ có 1 Trung đội bị trúng trận địa bom của Mỹ thả rải rác trong 1 km², khu vực đó bị san phẳng, không còn một ngọn cỏ. Nhiều đồng đội của ông không tìm được thi thể chỉ còn lại từng bộ phận lẫn trong đất đá, thân cây bị chém xé. Ông Sơn cùng đồng đội tận tay chôn cất những phần thi thể của đồng đội mình vào một mộ chôn tập thể. Đó là những ký ức trên đường hành quân mà ông mãi không thể nào quên, mỗi khi nhắc lại đều rưng rưng nước mắt.

Tiểu đoàn được bổ sung vào Trung đoàn 3 tỉnh Long An với nhiệm vụ chủ yếu là chống quân Ngụy, làm chủ vùng giải phóng và bảo vệ vùng được giải phóng sau Hiệp định Paris kỳ ngày 27/01/1973.

Trong một lần đi trinh sát nắm tình hình địch, ông Sơn được phân vào tổ có ba người, tổ trưởng là đồng chí Nguyễn Văn Lộc, quê ở Hằng Hóa (Thanh Hóa), tham gia chiến trường này từ năm 1969. Khi tổ đi được khoảng 2 km thì bị một tiểu đội biệt kích Ngụy phục kích. Đồng chí Lộc - người có nhiều kinh nghiệm - đã chủ động chỉ huy, quyết liệt đánh trả, buộc chúng phải rút lui. Nhưng đồng chí Lộc đã hy sinh còn ông Sơn bị thương nặng ở 2 chân (chân phải gãy 2 xương và đứt gân chân trái). Ông Sơn được người đồng đội còn lại băng bó và được đơn vị lên tiếp ứng đưa về đơn vị, sau đó ông về trạm xá của trung đoàn điều trị; 5 tháng sau vết thương của ông mới lành.

Đến nay, mỗi dịp đứng dưới lá cờ Tổ quốc, nhìn lại thời gian vào sinh ra tử, ông Sơn không khỏi bồi hồi xúc động, nhớ lại những người đồng đội, đồng chí đã chiến đấu và hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại. Dù bom đạn xé nát từng tấc đất, nhưng trái tim thời trai trẻ của ông và những người đồng đội ngày ấy vẫn bừng cháy.

Thế hệ chúng ta luôn tự hào về truyền thống “Bộ đội Cụ Hồ” đã tô thắm lý tưởng, quyết chiến quyết thắng, giành độc lập tự do, mang lại cuộc sống hòa bình hạnh phúc cho Nhân dân như ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn