Cựu chiến binh

Ký ức của một người lính

Trong ký ức của người lính, việc tiến vào Thành cổ, chiến đấu vì quê hương trở thành điều hiển nhiên. “Ngày ấy ai cũng đi bộ đội cả, tôi cũng xung phong mà đi. Có những người bạn của tôi còn phải viết đơn bằng máu để xin đi”, cựu chiến binh Nguyễn Trọng Bường, tiểu đoàn 8, tỉnh đoàn Quảng Trị chia sẻ. Còn với nhà báo, chiến sĩ trinh sát Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325 Phùng Huy Thịnh, thời điểm ấy là thời điểm “không có đường lui” trước sự tấn công dồn dập của quân đội Mỹ, “riêng tỉnh Quảng Trị không

Quảng Trị28/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tham gia chiến trường với vai trò là chiến sĩ trinh sát pháo binh, cùng đơn vị yểm trợ cho cả ba trung đoàn bộ binh đóng ở Thành cổ Quảng Trị, với nhà báo Phùng Huy Thịnh, dòng sông Thạch Hãn đã trở thành: “Dòng sông quá sức quen thuộc. Là nơi mà chúng tôi phải vượt qua liên tục cả mùa khô lẫn mùa nước. Dòng sông Thạch Hãn với tôi, với những chiến sĩ chúng tôi thân thuộc nhưng cũng quá đỗi khốc liệt khi nhớ lại những ngày tháng ấy”.

Quả thực, là dòng sông cùng người lính chiến đấu, gắn bó cùng người lính trong suốt 81 ngày đêm đỏ lửa, dòng Thạch Hãn đã chứng kiến quá nhiều những câu chuyện đau thương mà hùng tráng của quân và dân ta, đã in sâu trong lòng sự khốc liệt của Quảng Trị. “Với tôi thì sống ở Quảng Trị không chết mới là lạ. Cứ mỗi ngày đêm lại một đại đội được tăng cường vào thành cổ. Ngày hôm sau (đại đội) hoặc là nằm lại, hoặc là khênh nhau ra khỏi chiến trường. Rồi lại một đại đội tiếp nữa đi vào, 81 ngày đêm là 81 đại đội, mỗi đại đội từ 100 đến 120 người, cứ thế”, nhà báo Phùng Huy Thịnh kể lại.

Trong ký ức của người cựu chiến binh ấy, cuộc chiến ở Quảng Trị không chỉ là cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc, cuộc chiến với quân thù, mà còn là cuộc chiến vượt qua trùng trùng gian khó ở Thành cổ: từ việc thiếu ngủ, dịch chấy rận, muỗi, vắt hay thậm chí là thiếu ăn. “Sống ở dưới hầm, trời mưa là hầm ngập nên rận và chấy là chuyện bình thường. Ghẻ lở hay hắc lào là chuyện không bộ đội nào không trải qua. Chằng chịt. Vắt và muỗi là không thể hình dung được [...] Ăn uống ở Quảng Trị thì đói no bất thường. Có khi được bữa no, nhưng cũng có khi vài ba hôm không có gì ăn. Bên họ (quân Mỹ) thừa đạn, thừa xe tăng, thừa gạo, bên ta thì thiếu thốn đủ đường. Những năm tháng ấy miền Bắc cũng còn khó khăn, gạo có ít, bữa cơm bữa cháo hầu như toàn nước. Có những anh vào bộ đội mới được vài ăn bữa no, vì ở quê nhà nghèo quá”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn