Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức của một nữ du kích vùng Cù Lao Lục Sĩ Thành

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Thị Sáu, sinh năm 1931, quê ở ấp Kinh Đào, xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long. Giờ đây, khi tuổi đã ngoài chín mươi, mỗi lần ngồi bên hiên nhà nhìn dòng sông Hậu lững lờ trôi, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng đáng tự hào của mình.

Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông. Thuở nhỏ, cuộc sống của tôi gắn liền với những vườn cây trái và những cánh đồng xanh mướt trên vùng cù lao. Nhưng khi thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta, cuộc sống bình yên ấy không còn nữa. Nhiều người dân trong xóm bị bắt bớ, tra khảo vì nghi ngờ tham gia cách mạng. Chứng kiến cảnh đó, tôi luôn tự nhủ mình phải làm một điều gì đó cho quê hương.

Năm 1948, khi mới 17 tuổi, tôi tham gia đội phụ nữ cứu quốc của xã. Ban đầu, nhiệm vụ của tôi là nấu cơm, giặt quần áo và chăm sóc các cán bộ bị thương. Sau đó, tôi được giao nhiệm vụ đưa thư và chuyển tài liệu bí mật cho các cơ sở cách mạng trong vùng. Là phụ nữ nên tôi ít bị địch chú ý. Tôi thường đội nón lá, mang theo một chiếc giỏ đựng rau hoặc trái cây để che mắt địch, còn tài liệu thì được giấu rất kỹ bên trong.

Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Một buổi sáng năm 1952, tôi nhận nhiệm vụ chuyển một bức thư khẩn đến cơ sở cách mạng ở bên kia cù lao. Trên đường đi, tôi gặp một toán lính Pháp đang kiểm tra người qua lại. Tim tôi đập rất mạnh nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Trong giỏ lúc đó có mấy quả dừa khô, còn bức thư được giấu bên trong một quả dừa đã được khoét ruột. Địch kiểm tra qua loa rồi cho tôi đi. Khi giao được bức thư tận tay cán bộ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Sau này tôi mới biết bức thư ấy chứa thông tin quan trọng giúp đơn vị kịp thời tránh một cuộc càn quét lớn của địch.

Những năm kháng chiến, cuộc sống rất khó khăn. Nhiều đêm chúng tôi phải ngủ trong những căn chòi lá giữa vườn cây, ăn cơm với rau rừng và cá đồng. Tuy vậy, không ai nản chí. Chúng tôi luôn tin rằng dân tộc mình nhất định sẽ giành được độc lập.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tình nghĩa của bà con quê hương. Dù thiếu thốn nhưng mọi người luôn sẵn sàng che chở, giúp đỡ cán bộ và lực lượng kháng chiến. Chính tình yêu nước và tinh thần đoàn kết ấy đã tạo nên sức mạnh để chúng tôi vượt qua mọi thử thách.

Ngày nay, khi nhìn thấy quê hương Lục Sĩ Thành ngày càng phát triển, trẻ em được học hành đầy đủ, người dân có cuộc sống ấm no hơn, tôi cảm thấy những hy sinh của thế hệ mình là hoàn toàn xứng đáng. Tôi mong các cháu hôm nay sẽ luôn trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và gìn giữ truyền thống tốt đẹp của quê hương anh hùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn