Bài viết

Ký ức của một thương binh kháng chiến tại vùng đất Lục Sĩ Thành

Lào Cai09/06/2026đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nghĩa Lộ (đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nghĩa Lộ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1948 tại xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long. Hôm nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, tôi vẫn còn nhớ như in những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào trên chính quê hương mình.

Những năm 1965 - 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, tôi mới mười bảy tuổi. Chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhiều người dân vô tội bị bắt bớ, tôi đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích xã Lục Sĩ Thành. Ban đầu, nhiệm vụ của tôi là làm giao liên, chuyển thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ hoạt động bí mật trong vùng.

Lục Sĩ Thành khi ấy là địa bàn có nhiều kênh rạch chằng chịt, vườn cây rậm rạp, tạo điều kiện thuận lợi cho lực lượng cách mạng bám dân, bám đất. Ban ngày chúng tôi lao động sản xuất như những người nông dân bình thường, ban đêm lại tham gia đào công sự, canh gác và phối hợp cùng bộ đội địa phương tổ chức các trận đánh nhỏ nhằm tiêu hao sinh lực địch.

Năm 1968, trong đợt cao điểm của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ phục kích một toán địch càn quét vào địa bàn xã. Trong trận chiến ấy, tôi bị mảnh đạn găm vào chân trái. Đồng đội và bà con trong ấp đã nhanh chóng đưa tôi về một cơ sở bí mật để chữa trị. Dù vết thương khá nặng, tôi vẫn quyết tâm ở lại đơn vị sau khi hồi phục.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tình cảm của nhân dân Lục Sĩ Thành dành cho những người kháng chiến. Nhiều gia đình sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, che giấu cán bộ và chăm sóc thương binh bất chấp hiểm nguy. Chính sự đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua những năm tháng gian khổ.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, tôi trở về quê hương, tiếp tục tham gia công tác địa phương và xây dựng cuộc sống mới. Vết thương chiến tranh vẫn còn để lại những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tôi luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Đối với tôi, vùng đất Lục Sĩ Thành không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là mảnh đất anh hùng, nơi ghi dấu biết bao hy sinh của quân và dân trong những năm tháng kháng chiến. Những ký ức ấy sẽ mãi là niềm tự hào và là bài học quý giá cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn