Ký ức của người Chỉ huy Anh hùng trên đất lửa Quảng Trị
Với Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Trạc, ký ức một thời trên đất lửa sẽ mãi không bao giờ quên. Sự khốc liệt của chiến tranh đã cướp đi đôi mắt của người lính kiên cường, thế nhưng với ông, “giặc Mỹ có thể lấy đi ánh sáng mặt trời, nhưng ánh sáng chân lý sẽ mãi không bao giờ tắt”.

Người chiến binh mù và những năm tháng trong tiềm thức
Quảng Trị, mảnh đất nhỏ hẹp nằm giữa dải đất miền Trung, nơi chứng kiến muôn vàn đau thương của chiến tranh, khốc liệt của bom đạn, là điểm chia cắt hai đầu đất nước ròng rã suốt 21 năm, nơi biết bao người con đã nằm lại vì độc lập của dân tộc.
Và cũng trên tuyến lửa này, biết bao người đã để lại một phần cơ thể, trong đó có Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc, với ông, Quảng Trị là cả một ký ức mãi không bao giờ quên.
Vào một ngày giữa tháng 12, khi những người lính, những người cựu chiến binh và nhân dân cả nước đang hân hoan chào đón ngày Thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, chúng tôi đã có cơ hội về với xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình để thăm người Anh hùng Lê Hữu Trạc.
Lê Hữu Trạc sinh ngày 25/4/1941 trong một gia đình nghèo tại xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh. Thân phụ từng bị giặc Pháp giết hại nên với ông, ngọn lửa căm thù luôn bừng cháy trong lồng ngực.
Vào tháng 4/1962, khi vừa bước qua tuổi 20, Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc, gia nhập vào Đại đội 1 (Đại đội Lê Hồng Phong), Tiểu đoàn 47, Trung đoàn 270, Bộ Chỉ huy quân sự Đặc khu Vĩnh Linh (nay là huyện Vĩnh Linh).
Sau 4 năm chiến đấu ở chiến trường Vĩnh Linh bom lửa, tháng 7/1965, Lê Hữu Trạc cùng các đồng chí trong trung đội của mình được cấp trên điều động ra đảo Cồn Cỏ, lúc này ông Trạc là Trung Đội phó.
“Biết ra đảo sẽ vất vả, hiểm nguy nhưng anh em ai cũng hừng hực khí thế, viết tâm thư để được lên đường. Trước lúc đi cả Trung đội phải cạo đầu vì ra đảo không có nước ngọt để tắm gội”, ông Trạc nhớ lại.
Những năm tháng ác liệt ấy, với vị trí quan trọng làm bàn đạp tấn công các tỉnh phía Bắc và lại nằm ở vĩ tuyến phân tranh nên Cồn Cỏ trở thành địa điểm đánh phá chiến lược. 5 tháng sau đó, ông Trạc được giao nhiệm vụ làm Trung Đội trưởng bởi Trung Đội trưởng lúc bấy giờ bị thương, không thể tiếp tục chỉ huy chiến đấu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Lê Hữu Trạc cùng với các chiến sỹ của mình đã mưu trí, dũng cảm, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần đánh bại các đợt tiến công bằng không quân, pháo binh và làm thất bại âm mưu đánh chiếm của địch. Biến Cồn Cỏ thành “bất khả xâm phạm”, dù cho máy bay Mỹ ném bom, tàu chiến áp sát và cả lính Mỹ đổ bộ lên đảo.
Chỉ trong vòng 3 năm, từ 1965 - 1968, các đơn vị bộ đội đóng trên đảo Cồn Cỏ đã bắn hạ được 48 máy bay (trong đó 29 chiếc rơi tại chỗ), bắn cháy 17 tàu chiến và 2 thuyền của địch.
Đến tháng 1/1968 khi quân Mỹ bắn phá ác liệt hơn, quyết tâm dành được chiến trường Quảng Trị, Lê Hữu Trạc được điều động trở lại đất liền để tiếp nhận nhiệm vụ Đại Đội trưởng Đại đội Lê Hồng Phong.
Nhờ tài trí thông minh, chính sách đúng đắn, nắm bắt tình hình kịp thời, nhiều lần Đại Đội trưởng Lê Hữu Trạc đã chỉ huy các chiến sỹ của mình ngăn chặn thành công nhiều đợt tấn công của địch trên sông Bến Hải, cảng Cửa Việt. Chặn đứng con đường tiếp tế của địch bằng đường sông từ Cửa Việt lên Đông Hà, Tà Cơn…
Trong thời gian chiến dịch Mậu Thân 1968 diễn ra, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã bắn phá 5 xe tăng, bắn cháy 2 tàu vận tải cỡ lớn, tiêu diệt hơn 115 tên địch, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đại đội Lê Hồng Phong được Phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cá nhân đồng chí Trạc được thăng quân hàm Trung úy trước niên hạn.



