Khác

ký ức của người chiến sĩ Cách mạng

Nhân vật được tôi tìm hiểu là ông Phạm Ngọc Quê, một nhân chứng lịch sử tại địa phương. Ông Quê là người đã trực tiếp tường thuật lại cho tôi những câu chuyện mà ông được nghe từ các chiến sĩ cách mạng đi trước, trong đó có ông Lược, một người lính hoạt động cách mạng trong thời kỳ trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Trong quá trình tiếp nhận và ghi chép, tôi giữ vai trò là người nghe và thuật lại, nhìn nhận câu chuyện theo hướng khách quan, tôn trọng ký ức và bối cảnh lịch sử được truyền lại.

Quảng Trị07/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật được tôi tìm hiểu là ông Phạm Ngọc Quê, một nhân chứng lịch sử tại địa phương. Ông Quê là người đã trực tiếp tường thuật lại cho tôi những câu chuyện mà ông được nghe từ các chiến sĩ cách mạng đi trước, trong đó có ông Lược, một người lính hoạt động cách mạng trong thời kỳ trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Trong quá trình tiếp nhận và ghi chép, tôi giữ vai trò là người nghe và thuật lại, nhìn nhận câu chuyện theo hướng khách quan, tôn trọng ký ức và bối cảnh lịch sử được truyền lại.
Những câu chuyện ông Phạm Ngọc Quê kể diễn ra trong giai đoạn đất nước còn chịu ách thống trị của thực dân và phát xít. Khi ấy, lực lượng cách mạng còn mỏng, vũ khí thiếu thốn, hoạt động chủ yếu trong điều kiện bí mật. Theo lời ông Quê, các chiến sĩ thường sống giữa núi rừng heo hút, ngày ăn củ rừng, rau rừng để cầm hơi, đêm đốt lửa hong áo ướt và thay nhau cảnh giới. Mỗi nhiệm vụ được giao đều gắn với hiểm nguy, bởi nếu bị lộ, không chỉ cá nhân mà cả đơn vị có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Trong số những câu chuyện được ông Quê tường thuật, gây ấn tượng sâu sắc nhất là một trận đánh nhỏ và những nhiệm vụ bí mật mà ông Lược từng tham gia trước năm 1945. Theo lời kể, trong một đêm mưa rừng, đơn vị của ông Lược nhận nhiệm vụ vượt qua khu vực địch kiểm soát để đưa tài liệu và hỗ trợ đưa một đồng đội bị thương ra khỏi vòng vây. Trời mưa lớn khiến đường rừng trơn trượt, nước suối dâng cao tới ngực, dòng nước chảy xiết. Các chiến sĩ phải bám chặt vào nhau, lần từng bước trong bóng tối, phía sau là tiếng súng nổ và ánh lửa đạn loé lên giữa rừng sâu. Không một ai buông tay đồng đội, dù ai cũng thấm mệt và nỗi sợ luôn thường trực.
Ông Quê còn kể lại một lần khác, khi đơn vị của ông Lược thực hiện nhiệm vụ trinh sát và chuyển tin. Trong quá trình di chuyển, bất ngờ xuất hiện tiếng chó sủa và ánh đèn pin quét ngang khu rừng. Cả đơn vị lập tức ép mình sát xuống đất, nín thở chờ đợi. Một chiến sĩ trượt chân ngã, chân bị thương, máu thấm ướt ống quần. Dù đau đớn, người đó vẫn kiên quyết không để nhiệm vụ gián đoạn, chỉ khẽ nhắc đồng đội tiếp tục hành quân, bởi thông tin cần được chuyển đi kịp thời. Nhiệm vụ hoàn thành trong im lặng, không có lời kể công, chỉ có sự nhẹ nhõm vì đã làm tròn trách nhiệm với cách mạng.
Qua cách ông Phạm Ngọc Quê tường thuật lại, có thể thấy rõ tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính cách mạng trong những năm tháng trước Cách mạng Tháng Tám. Đó không phải những trận đánh lớn được ghi chép đầy đủ trong sách sử, mà là những hành động âm thầm, góp phần tạo nên nền tảng cho thắng lợi của cách mạng sau này.
Từ góc nhìn khách quan, những câu chuyện này có ý nghĩa quan trọng đối với thế hệ trẻ hôm nay. Chúng giúp người học hiểu rõ hơn về thực tế gian khổ của cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, đồng thời nhận thức được giá trị của hòa bình và tự do mà đất nước đang có.
Qua câu chuyện được ông Phạm Ngọc Quê tường thuật, có thể rút ra bài học về tinh thần trách nhiệm, ý chí kiên cường và sự sẵn sàng hy sinh vì lợi ích chung. Đây là những giá trị cần được gìn giữ và phát huy trong cuộc sống hiện đại.
Tôi chia sẻ lại câu chuyện này với mong muốn góp phần giúp các bạn học sinh hiểu sâu sắc hơn về lịch sử dân tộc, trân trọng những đóng góp thầm lặng của thế hệ đi trước và ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ, xây dựng Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn