Bài viết

KÝ ỨC CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

KÝ ỨC CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

Tây Ninh24/04/2026Đoàn cơ sở Ngành Y tế (Đoàn Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí linh thiêng của những ngày tháng 12, khi cả nước cùng hướng về ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, chúng tôi – những Đoàn viên thanh niên – đã có một buổi gặp gỡ không thể nào quên. Nhân vật chính của câu chuyện là ông Ngô Văn Lợi, một cựu chiến binh đã ngoài 80 tuổi, người đã dành cả tuổi thanh xuân để viết nên những trang sử oai hùng.

Người lính Sư đoàn 5 và trận đánh vang dội Ngồi bên đám cháu nhỏ, mái tóc bạc trắng của ông rạng rỡ dưới nắng thu. Ông kể về những năm tháng tại Sư đoàn 5, Quân khu 7. Ký ức xa xăm hiện về qua trận đánh khốc liệt năm 1965, nơi đơn vị ông đã anh dũng tiêu diệt 600 tên quân Mỹ. Với chúng tôi, con số ấy không chỉ là thống kê chiến thắng, mà là biểu tượng của tinh thần thép trước kẻ thù có vũ khí tối tân.

"Hoa nở" giữa lửa đạn – Tình đồng đội thiêng liêng Điều làm chúng tôi xúc động nhất không phải là tiếng bom đạn, mà là tình người trong chiến tranh. Ông Lợi xúc động nhớ lại: “Giữa chiến trường khốc liệt, tình đồng đội sáng lên như hoa nở giữa lửa đạn. Chúng ông nhường nhau từng ngụm nước, che chắn cho nhau trước mưa bom.” Chính sự gắn kết ấy, cùng lòng yêu Tổ quốc nồng nàn, đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất để những người lính năm xưa vượt qua mọi giới hạn của bản thân.

Vượt qua nỗi sợ vì hai chữ "Độc lập" Khi một bạn Đoàn viên run run nắm tay ông và hỏi: “Ông ơi, giữa làn tên mũi đạn như thế, ông có sợ không ạ?”. Ông mỉm cười hiền hậu, câu trả lời của ông khiến tất cả chúng tôi lặng đi vì thấu hiểu: “Sợ chứ cháu, ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì đất nước làm sao có ngày độc lập như hôm nay.” Sự thành thật ấy của ông giúp chúng tôi hiểu rằng: Lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là biết mình sợ nhưng vẫn tiến lên vì một lý tưởng cao đẹp hơn cái tôi cá nhân.

Sáng mãi phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường Sau năm 1975, rời tay súng, ông Lợi trở về với những tấm Huân chương kháng chiến cao quý. Nhưng người lính ấy chưa bao giờ ngơi nghỉ. Từ vị trí Chủ tịch Hội cựu chiến binh thị trấn Long Điền đến Trưởng ban thương binh tại địa phương, ông vẫn miệt mài cống hiến cho cộng đồng bằng tất cả cái tâm của người đi trước.

Lời kết từ thế hệ trẻ: Câu chuyện về “Thời hoa lửa” của ông Ngô Văn Lợi đã khép lại, nhưng ngọn lửa trong mắt ông đã thắp sáng niềm tin trong lòng mỗi Đoàn viên chúng tôi. Những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo ông chính là bài học sống động nhất về lòng yêu nước và sự hy sinh. Tuổi trẻ hôm nay nguyện tiếp bước, giữ gìn ngọn lửa mà các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả máu và nước mắt để giữ vững nền độc lập, hòa bình cho dân tộc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn