Ký Ức Của Người Du Kích Trảng Bàng
Khúc Tráng Ca Trên Dòng Vàm Cỏ: Ký Ức Của Người Du Kích Trảng Bàng
Ông Lê Văn Hùng sinh ngày 20 tháng 10 năm 1945 tại một vùng quê nghèo ven sông thuộc huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Dòng sông Vàm Cỏ Đông hiền hòa tắm mát tuổi thơ ông, nhưng cũng chính dòng sông ấy đã oằn mình gánh chịu bao đau thương khi xóm làng chìm trong khói lửa đạn bom. Sớm mang trong mình tình yêu quê hương và lòng căm thù giặc sâu sắc, chàng thanh niên bến nước năm ấy đã quyết định cầm súng, viết nên thanh xuân của mình giữa đôi bờ sóng nước.
Dòng sông lửa và những đêm không ngủ
Năm 1964, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Hùng tham gia đội du kích mật bám trụ dọc tuyến sông Vàm Cỏ Đông. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là tổ chức đánh chặn tàu tuần tiễu của địch, đồng thời bí mật dùng xuồng ba lá đưa rước cán bộ, bộ đội chủ lực qua sông an toàn.
Những năm tháng ấy, khúc sông Vàm Cỏ Đông đoạn qua Trảng Bàng là một trong những tuyến giao thông thủy huyết mạch bị kẻ thù phong tỏa gắt gao nhất. Các bến đò liên tục bị máy bay rải bom, pháo kích từ các căn cứ lân cận bắn phá suốt ngày đêm. Ông Hùng nhớ lại những đêm tối trời, giấu mình dưới những đám lục bình trôi dạt hay rặng dừa nước rậm rạp, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi bằng cả tính mạng. Vũ khí thô sơ, thiếu thốn đủ bề, nhưng bằng sự mưu trí, quả cảm và tài bơi lội xuất quỷ nhập thần, đội du kích của ông đã đánh chìm nhiều tàu giặc, biến dòng sông quê hương thành "mồ chôn" của những kẻ xâm lăng. Dòng Vàm Cỏ khi ấy không chỉ là chiến trường, mà còn là người đồng chí lặng lẽ che chở cho những người con kiên trung của đất Tây Ninh.
Chở nặng ân tình giữa thời bình
Hòa bình lập lại, ông Hùng cất kỹ tấm áo bà ba vương mùi súng đạn, trở về làm một người nông dân hiền lành, chất phác gắn bó với mảnh vườn, bờ bãi ven sông. Dù sức khỏe phần nào giảm sút sau những năm tháng dầm mình dưới nước bạc, ông vẫn hăng say lao động, trở thành tấm gương sáng trong phong trào phát triển kinh tế nông nghiệp tại địa phương.
Với uy tín của một người lính già, ông được bà con tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ ấp nhiều nhiệm kỳ. Ông luôn đi đầu trong việc vận động nhân dân xây dựng đường giao thông nông thôn, dọn dẹp khơi thông dòng chảy để bảo vệ môi trường sinh thái cho dòng Vàm Cỏ. Đặc biệt, ngôi nhà nhỏ của ông ven sông thường xuyên là nơi tụ họp của các bạn đoàn viên, thanh niên đến nghe kể chuyện truyền thống.
Nhìn dòng nước lững lờ trôi trong bóng chiều tà, ông thường trầm ngâm dặn dò các cháu:
"Dòng Vàm Cỏ Đông dẫu có lúc đỏ ngầu vì bom đạn, nay lại trong xanh, bồi đắp phù sa cho đôi bờ. Đất nước mình cũng vậy, trải qua bao đau thương mới có ngày hôm nay. Trách nhiệm của các cháu là phải giữ cho dòng sông quê hương mãi sạch trong, giữ cho đất Tây Ninh mãi yên bình và phát triển."
Cuộc đời của cựu chiến binh Lê Văn Hùng như dòng chảy không ngừng của con sông Vàm Cỏ: lúc cuộn trào mãnh liệt trước kẻ thù, lúc lại hiền hòa, bao dung tưới mát cho quê hương. Hình ảnh người du kích năm xưa là biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ "thời hoa lửa" – những người đã dùng máu và nước mắt để viết nên bản hùng ca bất tử cho vùng đất Tây Ninh gian lao mà anh dũng.


