Ký ức của người lính cao xạ
CCB Bùi Văn Hỹ nhập ngũ khi đang học lớp 10 phổ thông, tính từ ngày nhập ngũ (29/4/1974) đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng là tròn một năm. Một năm ngắn ngủi so với một đời người, nhưng với đời lính, nhất lại là lính thời chiến thì một ngày cũng là khoảng thời gian quý giá. Cảm xúc vui sướng đến tột độ khi nghe tin chiến thắng với CCB Bùi Văn Hỹ,
Trường Cao đẳng Nghề Phú Thọ vẫn luôn ấm nóng cho đến ngày hôm nay. Chiến thắng từ ngày 30/4/1975, nhưng đến tận đêm 7/5, ông và đồng đội mới biết tin. Do sức khỏe không đảm bảo nên ông cùng một đồng đội phải ở lại hậu cứ làm nhiệm vụ tăng gia sản xuất tiếp tế cho đơn vị ở tiền phương. Ngày nào hai anh em cũng thay nhau vào bản nghe tin từ chiến trường, nhưng do ở giữa rừng sâu, thông tin liên lạc hạn chế nên khi có thông tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, xe Trung đoàn sẽ về đón hai anh em làm cả hai không sao ngủ được. Dù không trực tiếp tham gia vào trận đánh lớn giải phóng Sài Gòn, nhưng một năm tham gia chiến dịch là 365 ngày hành quân dọc chiều dài đất nước, gắn với chiến dịch mùa xuân đại thắng đầy ắp những kỷ niệm vui, buồn. Tháng ngày quân ngũ tuy gian nan, vất vả nhưng ông cũng như những CCB khác luôn cảm thấy thật vinh dự và tự hào vì đã được đóng góp một phần nhỏ bé vào cuộc trường chinh đại thắng của toàn dân tộc.
Từng là lính cao xạ thuộc Lữ đoàn pháo cao xạ 234, Quân đoàn 3 đóng quân tại Đăk Tô-Tân Cảnh, tỉnh Kon Tum, tháng 3/1975, Thiếu tá Đinh Thanh Niên hiện ở phố Phú Gia, thị trấn Thanh Sơn bồi hồi nhớ lại: “Chúng tôi được phát quần áo mới và thông báo chuẩn bị tinh thần cho một trận đánh lớn mà sau đó mới biết chiến dịch đó mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ Tây Nguyên chúng tôi hành quân theo hướng Buôn Mê Thuột-Phước Long-Thủ Dầu Một để về sân bay Tân Sơn Nhất”. Trên đường đi, chúng tôi vẫn chưa nhận được tin chiến thắng, vẫn tiếp tục chiến đấu với lực lượng địch đang cầm cự ở vòng ngoài, cố gắng chống đỡ đến giờ phút cuối cùng. Khi nghe tin quân ta đã giành chiến thắng, lá cờ của quân giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, cả đoàn quân vỡ òa trong niềm vui. Chia sẻ cảm xúc của những người được sống trong không khí hân hoan của cả đất nước khi hai miền Nam-Bắc nối liền, ông không giấu được xúc động: “Trong giây phút hạnh phúc đó, chúng tôi vẫn phải đón nhận những nỗi đau khi phải chứng kiến đồng đội mình hy sinh. Chiến trường đã không còn tiếng súng, nhưng người đồng đội, đồng hương của tôi, đồng chí Hà Văn Hòa-liên lạc của tiểu đoàn đã hy sinh ngay trong những giờ phút độc lập đầu tiên của toàn dân tộc, trong khi đang làm nhiệm vụ thông tin thì bị mắc kẹt trong một tòa nhà sập đổ ngay gần sân bay Tân Sơn Nhất. Tất cả chúng tôi đều nghe thấy tiếng kêu của Hòa, đã cố hết sức, dùng mọi biện pháp có thể nhưng không thể cứu Hòa ra khỏi đống đổ nát. Không gì có thể đau hơn, buồn hơn, khi hòa bình đã ngay trước mắt, hạnh phúc đang trong tầm tay và chúng tôi sẽ được trở về bên gia đình người thân thì Hòa lại phải ở lại đó, một mình”. Hy sinh trong chiến tranh là điều không tránh khỏi, nhưng phải tận mắt chứng kiến đồng đội của mình ra đi, mỗi người lính lại động viên nhau tiếp tục kiên cường chiến đấu trên các mặt trận.



