KÝ ỨC CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH VỀ MẶT TRẬN THANH THỦY – VỊ XUYÊN
Trong hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có biết bao thế hệ người Việt đã âm thầm hi sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Những câu chuyện của họ không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm của mỗi công dân đối với Tổ quốc.
Câu chuyện của bác Hoàng Văn Chơn, sinh ngày 3/2/1963 ( tại Thôn 1 xã Quang Bình, Tỉnh Tuyên Quang). Khi tuổi đời còn rất trẻ, bác nhập ngũ và lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc tại mặt trận Thanh Thủy – Vị Xuyên từ ngày 12/7/1984.
Đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất thời kỳ bảo vệ biên giới phía Bắc. Điều kiện thời bấy giờ hết sức khó khăn: không điện thoại, chỉ có chiếc xe đạp là phương tiện, bác phải đạp xe gần một ngày mới lên đến đơn vị ở Thanh Thủy.
Tại chiến trường, những người lính sống trong hầm hào tạm bợ, thiếu thốn cả nước uống, lương thực và luôn đối mặt với hiểm nguy từ pháo kích, phục kích. Bác Chơn đã bám trụ tại mặt trận suốt 7 năm 4 tháng, một con số cho thấy tinh thần kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với nhiệm vụ.
Trở về từ cuộc chiến với những vết thương trên cơ thể, bác Hoàng Văn Chơn mang theo mình tinh thần của một "người lính cụ Hồ". Những năm tháng tại Vị Xuyên đã tôi luyện nên một bản lĩnh thép, giúp bác vượt qua những khó khăn của đời thường tại quê hương Quang Bình, Tuyên Quang.
Năm 2025, khi nhìn lại chặng đường đã qua, câu chuyện của bác Chơn không chỉ là niềm tự hào của gia đình, dòng họ mà còn là bài học sống động cho thế hệ trẻ hôm nay. Đó là minh chứng cho một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân, sẵn sàng đạp bảo vệ bình yên cho đất nước
“Đêm về khuya trăng tàn sáng tỏ
Mối tâm tình muốn tỏ cùng ai
Ngoài trăng chỉ có đêm dài
Với cây bút nhỏ anh ngồi dưới trăng
Đêm nay thương nhớ nào bằng
Gửi thư, gửi cả tấm lòng theo em"



