Bài viết

KÝ ỨC CỦA NGƯỜI Y TÁ QUÂN Y VỀ MỘT THỜI LỬA ĐẠN

Hải Phòng10/01/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC CỦA NGƯỜI Y TÁ QUÂN Y VỀ MỘT THỜI LỬA ĐẠN

Ông Lý Văn Vãn, sinh năm 1952, quê tại thôn An Áo, xã An Hưng, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh bao trùm lên từng mái nhà, con đường, thửa ruộng. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, mang theo sức trẻ và lòng yêu nước mộc mạc của người con quê hương, ông lên đường nhập ngũ vào tháng 8 năm 1972, biên chế tại C4 D569 B2, đảm nhiệm nhiệm vụ y tá quân y.

Không cầm súng xung phong nơi mũi tiến công, nhưng chiến trường của ông là những trạm quân y dã chiến giữa rừng sâu, nơi tiếng bom chưa dứt và thương binh liên tục được cáng về. Thuốc men khan hiếm, bông băng phải tiết kiệm từng miếng, ánh đèn dầu leo lét trong đêm mưa rừng. Đôi tay ông quen dần với việc khâu vết thương, cầm máu, truyền nước, chăm sóc từng người lính đang giành giật sự sống.

Một kỷ niệm mà ông luôn nhớ mãi là vào cuối năm 1974, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị tiếp nhận một chiến sĩ bị thương nặng ở bụng. Máu ra nhiều, đường rừng xa, không thể chuyển ngay về tuyến sau. Ông Vãn cùng đồng đội thay nhau ép băng, truyền dịch suốt đêm. Trong cơn mê man, người lính trẻ nắm chặt tay ông, thì thào hỏi:
“Anh ơi… em có sống được không?”
Ông siết chặt tay người thương binh, trấn an:
“Cố lên, còn thở là còn hy vọng. Anh em mình sẽ về.”

Sáng hôm sau, người lính ấy qua cơn nguy kịch. Nhiều năm sau hòa bình, ông bất ngờ nhận được một lá thư từ người đồng đội cũ, báo rằng anh đã lập gia đình, có con, và vẫn luôn nhớ đến “người y tá đã giữ mình lại với cuộc đời”. Với ông Vãn, đó là phần thưởng lớn nhất của đời quân ngũ.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, chăm sóc thương binh, bệnh binh, góp phần hàn gắn những vết thương chiến tranh còn hằn sâu. Mười năm quân ngũ, từ 1972 đến ngày 25 tháng 7 năm 1982, ông sống trọn vẹn với trách nhiệm, kỷ luật và tình đồng chí.

Ngày ra quân, rời bộ quân phục đã sờn vai, ông trở về quê hương, mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ gian khổ mà tự hào. Ông ít khi kể về chiến tranh, nhưng trong cách sống giản dị, tận tâm với mọi người, vẫn thấp thoáng hình ảnh của người y tá quân y năm xưa – lặng lẽ, nhân hậu và kiên cường.

Ông Lý Văn Vãn không nhận mình là anh hùng. Nhưng đối với gia đình, quê hương và những người từng được ông cứu chữa giữa bom đạn, ông mãi là biểu tượng của lòng nhân ái trong những năm tháng chiến tranh không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn