Cựu chiến binh

KÝ ỨC CỰU CHIẾN

Bài viết ghi lại câu chuyện và ký ức của bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể giản dị nhưng đầy xúc động của bác, thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về sự hy sinh, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của cha anh trong thời kỳ “hoa lửa”.

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Thế Huy (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những thời kỳ trong lịch sử dân tộc được gọi bằng những cái tên rất đẹp nhưng cũng đầy đau thương. “Thời hoa lửa” – hai tiếng ấy gợi lên hình ảnh những năm tháng bom đạn ác liệt nhưng rực sáng tinh thần yêu nước, ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Đối với tôi, “hoa lửa” không chỉ là những trang sách lịch sử, mà là câu chuyện sống động được nghe trực tiếp từ bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh tại địa phương.

Trong căn nhà nhỏ giản dị, bác Bình kể cho tôi nghe về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi được hỏi vì sao lại quyết định ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ, bác chỉ cười hiền và nói: “Lúc đó, ai cũng nghĩ đơn giản lắm, đất nước gọi thì mình đi thôi.” Câu nói mộc mạc ấy khiến tôi lặng người. Đằng sau sự giản dị ấy là cả một tinh thần trách nhiệm lớn lao với Tổ quốc.

Bác kể, những năm tháng hành quân vào chiến trường vô cùng gian khổ. Đường Trường Sơn khi ấy không chỉ là con đường vận chuyển lương thực, vũ khí mà còn là biểu tượng của ý chí sắt đá. Bom đạn trút xuống ngày đêm, nhưng những đoàn quân vẫn tiến về phía trước. Có những đêm phải hành quân trong mưa rừng, có những ngày thiếu ăn, thiếu nước, nhưng không ai nản lòng.

Nhắc đến những người đồng đội đã ngã xuống, giọng bác chậm lại. Bác nói, có những người ra đi khi còn chưa kịp viết xong lá thư gửi về cho gia đình. Có người chỉ mới 17, 18 tuổi. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại là nền móng cho nền hòa bình hôm nay. Tôi chợt hiểu rằng, hòa bình mà chúng ta đang có không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần lạc quan giữa chiến tranh. Bác kể rằng, giữa những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi, các chiến sĩ vẫn hát vang những bài ca cách mạng, vẫn kể cho nhau nghe về ước mơ ngày đất nước thống nhất. Chính niềm tin vào ngày mai đã giúp họ vượt qua sợ hãi và gian khổ.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Bình trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Từ một người lính trở thành một người nông dân bình dị, bác luôn giữ trong mình phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: cần cù, trung thực, trách nhiệm. Bác thường tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học địa phương để kể lại những ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ.

Qua câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng lịch sử không hề xa vời. Lịch sử đang hiện diện ngay trong cuộc sống hằng ngày, trong những con người bình dị quanh ta. Những nhân chứng như bác Bình chính là “địa chỉ đỏ” sống, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về quá khứ hào hùng của dân tộc.

Là một sinh viên trong thời bình, tôi tự hỏi mình đã làm được gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy? Có lẽ, điều đầu tiên là sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Học tập nghiêm túc, rèn luyện đạo đức, đóng góp sức trẻ cho cộng đồng chính là cách thiết thực nhất để tri ân thế hệ đi trước.

Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là một hoạt động viết bài đơn thuần, mà còn là hành trình kết nối quá khứ với hiện tại. Qua những câu chuyện được kể lại, ngọn lửa truyền thống được tiếp tục thắp sáng trong lòng thế hệ trẻ. Tôi tin rằng, khi hiểu được giá trị của hòa bình và độc lập, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn cuộc sống hôm nay.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần của thời hoa lửa vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tinh thần yêu nước, dám hy sinh vì lý tưởng cao đẹp, đoàn kết và tin tưởng vào tương lai. Những giá trị ấy chính là hành trang quý giá để thế hệ trẻ Việt Nam vững bước trong thời đại mới.

Kết thúc buổi trò chuyện, bác Bình nắm tay tôi và nói: “Các cháu cố gắng học tập thật tốt, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh là bác vui rồi.” Lời dặn ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng niềm tin sâu sắc của thế hệ đi trước dành cho chúng tôi.

Tôi rời căn nhà nhỏ của bác với lòng biết ơn và tự hào. Biết ơn những con người đã sống và chiến đấu trong “thời hoa lửa”, và tự hào vì mình được sinh ra trên mảnh đất anh hùng. Tôi tin rằng, khi mỗi người trẻ đều ý thức được trách nhiệm của mình, ngọn lửa truyền thống sẽ mãi mãi được giữ gìn và phát huy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn