Cựu chiến binh

ký ức cựu chiến binh

Ninh Bình20/04/2026Nguyễn Thị Thuỳ Linh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in trận đánh cuối năm ấy, tại một cao điểm heo hút ở mặt trận Vị Xuyên. Đó là những ngày cuối đông, cái rét vùng biên cắt da cắt thịt, sương mù dày đặc đến mức đứng cách nhau vài mét cũng chỉ thấy bóng người mờ ảo.

Đêm hôm đó, đơn vị tôi nhận lệnh bí mật hành quân chiếm lại một mỏm đá vừa bị địch lấn chiếm. Không có pháo bắn dọn đường, không có ánh sáng, chỉ có bóng tối và sự im lặng căng thẳng. Chúng tôi đi từng bước chậm rãi, bám theo vách núi, tay bám đá lạnh buốt, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ.

Khoảng gần 2 giờ sáng, khi còn cách mục tiêu không xa, bất ngờ một loạt pháo sáng bắn lên. Cả khu vực bừng sáng như ban ngày. Tiếng súng địch nổ dồn dập. Chúng tôi bị lộ.

“Xung phong!” – tiếng lệnh vang lên dứt khoát. Không còn cách nào khác, cả đơn vị lao lên. Đạn bay xé gió, đá vỡ tung dưới chân. Tôi vừa chạy vừa bắn, tim đập dồn dập, tai ù đi vì tiếng nổ.

Tôi nhớ rõ nhất là khoảnh khắc khi đồng chí Lâm – người bạn thân cùng quê – bị trúng đạn. Anh ngã xuống ngay trước mặt tôi. Trong làn khói súng mịt mù, anh vẫn cố nắm tay tôi, nói gấp: “Đừng dừng lại… phải lấy lại điểm cao…”

Không kịp nói thêm, tay anh buông lỏng.

Nỗi đau như thắt lại trong lồng ngực, nhưng tôi không thể dừng. Tôi và anh em tiếp tục xông lên. Đến gần sáng, sau nhiều giờ giằng co quyết liệt, chúng tôi đã đánh bật được địch ra khỏi mỏm đá. Lá cờ nhỏ được cắm lên giữa những tảng đá còn vương khói súng.

Trận đánh kết thúc, trời cũng vừa hửng sáng. Ánh bình minh le lói sau dãy núi, chiếu xuống những gương mặt lấm lem, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm kiên cường.

Tôi quay lại tìm Lâm. Anh vẫn nằm đó, giữa những tảng đá lạnh. Khuôn mặt anh thanh thản lạ thường, như chỉ đang ngủ sau một đêm dài hành quân. Tôi lặng lẽ ngồi bên, không nói được lời nào.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ lại trận đánh ấy, hình ảnh của Lâm và đồng đội lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi. Họ đã nằm lại nơi biên cương, để hôm nay đất nước được yên bình.

Vị Xuyên không chỉ là một địa danh. Với chúng tôi, đó là nơi gửi lại tuổi trẻ, là nơi ghi dấu tình đồng đội, và là nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu của những người lính đã không bao giờ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn