Cựu chiến binh

Ký ức cựu chiến binh Phạm Văn Dương

Lào Cai23/12/2025Chi đoàn Phòng Thanh tra Công an tỉnh (Công an tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi đến thăm nhà bác Phạm Văn Dương - cựu chiến binh mất sức 75% trong không khí của những ngày chào mừng kỷ niệm 81 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 - 22/12/2025).

Dẫu biết cuộc chiến ngày nào giờ đã lùi xa, nhưng ký ức về những tháng năm hy sinh gian khổ, về tình đồng đội yêu thương gắn bó nhau vẫn còn mãi mãi trong trái tim đầy cảm xúc của những cựu chiến binh. Ngồi trong căn phòng nhỏ, chúng tôi được nghe những hồi ức của bác Dương về những năm tháng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ký ức một thời oanh liệt ở chiến trường vẫn in đậm trong tâm trí bác…

Nhắc lại những ngày tháng ở chiến trường, giọng đầy xúc động. Bác Dương kể: Tháng 10 năm 1970, bác lên đường tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước khi vừa tròn 18 tuổi. Hành trang bác mang theo đầy ắp ước mong, niềm tin được đóng góp công sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sau thời gian huấn luyện tại tiểu đoàn 588, sư 32B, bác đã cùng đồng đội hành quân trên tuyến đường Trường Sơn với thời gian 3 tháng 15 ngày. Nhớ lại những năm tháng gian khổ vượt Trường Sơn, bác chia sẻ “với bác, được đi bộ đội là một niềm tự hào. Lời hiệu triệu của Bác Hồ, lòng căm thù giặc, niềm khát khao độc lập, tự do thôi thúc bao lớp thanh niên lên đường tòng quân, vượt dải Trường Sơn vào Nam mà không hề đắn đo hay sợ gian khổ, hy sinh”. Những ngày xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước và 5 năm tham gia chiến đấu tại chiến trường Đông bắc Campuchia, chiến trường miền Đông nam bộ, bác đã cùng đồng đội chống chọi với những cơn sốt rét rừng, đối mặt với bệnh phù thiếu chất, bệnh quáng gà và nhiều hiểm nguy trong những trận đánh ác liệt. Nhớ nhất là khi tham gia trận đánh đầu tiên vào năm 1970 tại chiến trường Đông bắc Campuchia, bác và đồng đội đã gặp ngay trận càn lớn của Mỹ Ngụy, bác đã bị thương và phải vào bệnh viện điều trị một thời gian. Sau thời gian điều trị, bác tiếp tục tham gia chiến đấu nhưng sức khỏe đã suy giảm, những thiếu thốn về vật chất kèm theo việc phải ăn kiêng vì bệnh thận, bệnh phù thiếu chất, bệnh viện kết luận bác đã mất sức lao động 75%...

Hỏi bác về kỷ niệm đáng nhớ nhất, bác xúc động kể lại: vào tháng 8/1972, đơn vị đi tập kích trận địa pháo ở Lai Khê, Bình Dương, sau khi bị tập kích, bác đã bị lạc đơn vị, ở rừng mất 2 ngày 2 đêm, để duy trì sự sống, bác đã dùng lựu đạn ném cá dưới suối để ăn, rồi hái rau rừng lót dạ. Sau 2 ngày lạc đồng đội, bác đã may mắn gặp được đơn vị hậu cần của trung đoàn và được đưa về đơn vị chiến đấu. Hồi ức về những ngày gian khổ đó vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác…Khó khăn là vậy, nhưng khi nhắc đến những niềm vui, những chiến công đạt được, đôi mắt bác bừng sáng, ánh lên niềm tự hào khi nhắc lại kỷ niệm bác được phong chức Trung đội trưởng, bác đã nhiều lần nhận được giấy khen của trung đoàn và nhận được bằng khen của Sư đoàn nơi đóng quân. Niềm vinh dự và tự hào lớn nhất của bác trong những năm tháng phục vụ chiến tranh bảo vệ tổ quốc là được kết nạp vào Đảng tại đơn vị, khi bác mới ở độ tuổi 20. Đất nước hòa bình, với những cống hiến của mình, bác đã được Đảng và nhà nước phong tặng Huy chương kháng chiến hạng Nhất.

Sau những năm tháng lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bác Dương đã trở về địa phương và vẫn luôn phát huy phẩm chất truyền thống của người lính, tích cực tham gia công tác xã hội, chăm lo cho gia đình. Năm 1998, bác về làm công tác bảo vệ tại trường THPT số 3 TP Lào Cai và đã nghỉ từ tháng 9 vừa rồi. Với niềm tin tưởng tuyệt đối vào đường lối lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, bác luôn giáo dục con cháu phải trung thành với Đảng, biết ơn các thế hệ đi trước, sống yêu thương, chan hòa với mọi người xung quanh. Các con của bác đều đã trưởng thành và có gia đình yên ấm, hạnh phúc.

Tấm gương của những người cựu chiến binh tham gia chiến tranh bảo vệ tổ quốc năm xưa trong cuộc sống đời thường hôm nay đã tô thắm truyền thống tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Thật đáng quý và trân trọng bởi những con người ấy không chỉ góp công lớn trong sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ tổ quốc mà còn tiếp tục cống hiến công sức trí tuệ của mình cho sự phát triển của quê hương đất nước, bác Phạm Văn Dương xứng đáng là tấm gương sáng cho các thế hệ con cháu noi theo.

Câu chuyện về bác Phạm Văn Dương khiến chúng tôi càng thêm xúc động. Những hồi ức của người cựu chiến binh năm ấy đã giúp những thế hệ đoàn viên thanh niên ngày nay hiểu hơn về truyền thống lịch sử vẻ vang của dân tộc, biết trân trọng với những hy sinh của bao thế hệ đi trước để đổi lấy sự bình yên, độc lập của dân tộc. Từ đó, khơi dậy trong lòng những người trẻ lòng tự hào, trách nhiệm phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, tích cực đóng góp sức lực, trí tuệ vào công cuộc xây dựng quê hương đất nước./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn