Ký Ức Đại Ngàn
Ký Ức Đại Ngàn: Chàng Trai Kinh Môn Và Rừng Già Tây Nguyên
Ký Ức Đại Ngàn: Chàng Trai Kinh Môn Và Rừng Già Tây Nguyên
Ông Nguyễn Thắng Sen sinh năm 1949, lớn lên bên dòng sông Kinh Thầy và những dãy núi đá vôi trầm mặc của vùng đất Kinh Môn, Hải Dương. Mang theo khí phách của vùng đất địa linh nhân kiệt, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã khoác ba lô lên đường, đi một mạch vào chiến trường Bắc Tây Nguyên đầy gió bụi.
· Đường Hành Quân Và Phép Thử Của Rừng Già
Tây Nguyên đón ông Sen không phải bằng những đồi hoa dã quỳ thơ mộng, mà bằng sự hùng vĩ đến rợn ngợp của đại ngàn. Ông kể, chỉ khi đặt chân vào đây mới biết đường hành quân dài hơn mọi suy nghĩ. Đó là những con dốc dựng đứng "tức ngực", những con suối mùa lũ cuồn cuộn chảy. Rừng già bao bọc, che chở cho bộ đội tránh mắt quân thù, nhưng cũng là nơi thử thách nghiệt ngã nhất. Những cơn mưa rừng dầm dề kéo dài cả tháng trời khiến da thịt bợt bạt, cái đói và sự thiếu thốn luôn rình rập. Nhưng chính trong cái khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc, ý chí của chàng trai Hải Dương càng được tôi luyện cứng cỏi như đá núi.
· Bài Học Về Kỷ Luật Và Niềm Tin
Những ngày lăn lộn trong chiến dịch Bắc Tây Nguyên đã dạy cho ông Sen bài học xương máu về sự đoàn kết. Ông hiểu rõ thế nào là kỷ luật sắt và niềm tin đồng đội. Giữa đội hình hành quân hay khi xung trận, ông nhận ra rằng: "Chỉ cần một người chùn bước, một phút lơ là, là cả đội hình bị ảnh hưởng, thậm chí phải trả giá bằng máu." Ông nhớ mãi những người đồng đội đặc biệt của mình. Có những anh lính ngày thường nói rất ít, lầm lì như tảng đá, nhưng hễ súng nổ, lệnh phát ra thì luôn là người lao lên đi đầu. Họ chiến đấu lặng lẽ, hy sinh lặng lẽ nhưng vững vàng như những cây Kơ-nia cắm rễ sâu vào lòng đất mẹ. Hình ảnh tấm lưng ướt đẫm mồ hôi nhưng hiên ngang của họ đã trở thành điểm tựa tinh thần cho ông Sen trong những giờ phút sinh tử.
· Bếp Lửa Rừng Và Mùi Ký Ức
Giữa bom đạn, những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi bên bếp lửa rừng là điều ông Sen trân quý nhất. Những bữa ăn vội vàng, đôi khi chỉ là rau rừng, măng tre chấm muối, nhưng lại đậm đà tình đồng chí. Trong ánh lửa bập bùng, họ chia nhau hơi ấm, chia nhau quyết tâm vượt qua gian khó để chờ ngày toàn thắng.
· Sự Trưởng Thành Của Người Lính
Khi rời Bắc Tây Nguyên trở về, ông Nguyễn Thắng Sen không còn là chàng thanh niên ngây ngô ngày nào rời quê hương Kinh Môn. Ông mang theo về xuôi nước da sạm nắng gió, mùi hăng hắc nồng nàn của rừng già đã ngấm vào máu thịt, và cả một kho tàng ký ức về chiến dịch. Hơn tất cả, đó là sự trưởng thành vượt bậc về nhân cách. Ông đã sống, đã chiến đấu và đã vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất để giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Ký ức Tây Nguyên mãi mãi là một phần đời rực rỡ và bi tráng mà ông luôn mang theo.



